|
-
Kính
Tặng Anh Nhật Vũ và anh Hà Nhật
Linh
Đời em sớm khổ sầu
Đời em sao sớm long đong
Thương quê xa , thương mẹ cha
Thương ngấn lệ lưng tròng
Thương kiếp đời lưu vong
Ngày ấy , khi rời khỏi Việt Nam ,
tôi không nghĩ sẽ có ngày mình không thể
trở về lại được mảnh
đất nơi “ chôn nhau cắt rốn “ . Nơi
tôi có mẹ già , có anh em , bạn bè
và những người thân quen . ...
Thấm thoắt thời gian như “ tựa
thoi đưa “ ấy khiến tôi xa Việt Nam dễ
cũng gần 10 năm và bây giờ dù
còn người thân ở đó , tôi
cũng không còn có lý do gì để
được trở về nằm trong
vòng tay mẹ già và lắng nghe tiếng
mẹ ru hời từng đêm khuya như hồi
còn bé nữa . Đâu đó , nơi
đây...Trên đất khách tôi đang sống ,
thi thỏang tôi và bạn bè cũng gặp
được một số người từ
trong nước sang . Chúng tôi tay bắt mặt
mừng mặc dù chẳng hề chung
giọng nói , chung âm điệu . Những
lúc ấy - họ , dù là người Bắc
, Trung hay Nam chúng tôi vẫn thường
gọi nhau bằng hai từ thân mật “
đồng hương “ . Nhưng ngay cả những
thời khắc hiếm hoi “ dăm thì mười
họa “ ấy , những người bạn
mới quen “ đồng hương “ ấy –
Họ , vẫn nhìn chúng tôi bằng con mắt
dè chừng e ngại . và họ gọi
chúng tôi bằng ba từ rất lịch sự
“ Người Lưu Vong “ Còn đôi khi tệ
hơn một chút , họ gọi chúng tôi –
những người dù chưa hề từ
chối quốc tịch Việt Nam bằng ba chữ
“ Kẻ Lưu Vong “ . Vâng , với ba chữ
ấy thôi cũng đủ phân biệt rõ về
tôi , về bạn bè của tôi những người
với muôn ngàn lý do có thể , hoặc
không thể , không có cách gì trở về
quê hương nữa .
Bản nhạc Ngấn Lệ Lưu Vong thơ anh Nhật
Vũ , phổ nhạc anh Hà Nhật Linh qua
giọng ca Nguyễn Linh , tôi đang nghe trong một
đêm mưa và lạnh trên xứ người
. Mặc dù bên chỗ tôi ở đang
là mùa xuân , nhưng vẫn không thể
tránh khỏi mùa xuân không phải là trời
trong xanh thiên nhiên hữu tình lá xuân khoe sắc
, mà mùa xuân nơi tôi ở đang có
nhiều mây xám giăng phủ đầy trời
, gió lạnh và nhiệt độ chỉ
là + 5 oC . Cơn " mưa xuân " đến từ
hồi nào không rõ , nhưng không phải
là mưa tầm tã mà là mưa nhè
nhẹ rả rích tuy không nặng hạt nhưng
cũng dủ tạo thành những tiếng
gõ đều trên mái tôn ngòai ô cửa
sổ . Và gió , những cơn gió bất
thường thổi tới từ phương
nào tới..., tôi không rõ xong nhiều khi những
cơn gió lạnh bên ngòai cứ tưởng
người ngồi trong nhà quên mất
có sự hiện diện của gió ,
vì thế qua khe cửa sổ he hé mở
để lấy chút không khí , gió thi
thỏang vẫn rít lên từng cơn và
đập mạnh mình vào mái tôn .
Gíó và mưa cùng với khi ngó
qua ô cửa sổ nhin xuống bên dưới
đường phố trong đêm vắng lắng
.Nơi thi thỏang vài ba chiếc xe chạy
ào qua vội vã ... với cái khung
cảnh này tôi thật khó diễn tả
cảm xúc trong lòng khi nghe bản nhạc Ngấn
Lệ Lưu Vong.
Riêng tôi , dù đã bao năm sống xứ
người tôi vẫn không thể nhận
mảnh đất khách này , tuy đôi khi , tôi
không phủ nhận đã từng yêu qúy
thiên nhiên , yêu mùa thu vàng của đất nước
này nhưng nếu để gọi " đất
khách " này trở thành quê hương
thứ hai của tôi thì không thể và không
bao giờ. Mặc dù , tôi và bạn
bè , chúng tôi – những kẻ lưu vong ,
với “ đât khách “ này có thể
ngày nào đó chỉ còn là tro bụi
tại đây .
Bản nhạc Ngấn Lệ Lưu Vong tôi nghe trong
đêm nay , mới chỉ là lời thơ
, và giai điệu dạo đầu thôi đã
khiến cõi lòng tôi tê tái , đau
đớn mặc dù nghe đọan đầu
, rồi trôi tâm tưởng theo đến cuối
bài , cả bản nhạc không hề có “
giai điệu , âm hưởng Mưa “ chút
nào hết . ‘ Nắng “ tất cả
chỉ là " nắng " , bản nhạc miêu
tả thiên nhiên cũng chỉ tòan một
màu ....” nắng “ . Vâng , với mỗi
ngưiời khi viết dù dưới bất
cứ dạng hình thức nào đều
mang một nỗi niềm riêng , nỗi niềm ấy
được gửi gắm trong từng
câu , từng chữ . Điều tôi cảm nhận
tại đây là phải chăng anh Nhật
Vũ ( tôi xin phép gọi nhạc sĩ Nhật
Vũ bằng “ Anh “ ở bài viết
này ) . Cũng đã mang một nỗi niềm
gì ? hoặc anh đã trải qua điều
gì đó tương tự như thế
... hay chính bản thân anh trong những ngày
lưu lạc không trở về đã viết
lên Ngấn Lệ Lưu Vong , bài thơ từ
đầu đến cuối không hề có chữ
“ mưa “ nào nhưng lại làm người
nghe rúng động , gợi sự cô độc
và hòai niệm nhớ nhung , đó
là tâm trạng chung của những người
xa xứ . Chỉ là nắng , cái “ nắng
hạ “ không hẳn chói chang , không hẳn
gay gắt . Nhưng hãy thử đọc lên
Một mình lang thang trong nắng
Giữa trưa hè u – buồn mắt đỏ
hoe
Vâng nếu bây giờ chúng ta so sánh một
kẻ lang thang trên đất khách không nơi
trú ngụ , không người thân quen và
trong cái đói , cái lạnh - co ro trong một
đêm mưa lạnh . Thì “ nắng “ trong Ngấn
Lệ Lưu Vong của anh Nhật Vũ cũng không
thể mang lại điều gì ấm áp hơn
“ mưa “ cả . Chẳng còn gì xót
xa và đau đớn cho bằng tâm tư
người ly hương xa đất mẹ
đến cả nửa vòng trái đất
, hai chữ Quê Nhà - nơi có người
thân hay chẳng còn ai thân thích cũng
chỉ còn là những kỷ niệm đau
đáu đã xa trong miền ký ức vô
tận cùng những hợp tan một kiếp
làm người...
Bơ vơ trên đất khách không nhà
Không một người thân
Em đi trên hè phố vắng với nắng
buồn u –mê
Tìm ai biết ai mà tìm ...
Anh Nhật Vũ diễn tả tâm trạng người
“ lưu vong ‘ trong “ nắng hè ‘ trong khi tôi
nghe giai điệu nhạc anh Hà Nhật Linh , nghe
tiếng hát Nguyễn Linh trong một đêm mưa
gió lạnh này , liệu có tương
phản lắm không ? vì thông thường
khi nghe một giai điệu nhạc sẽ tùy
theo tâm trạng con người khi ấy , khung
cảnh lúc ấy , với người
này thì “ chẳng có gì “ với
người kia thì “ gợi nỗi niềm
“ với người khác ...’ nắng
sẽ làm người ta vui hơn chứ buồn
gì “ . ai mà chẳng thích nắng ,
nhất là “ nắng hạ “ , nắng luôn
mang lại cảm giác ấm áp , sự ấm
cúng , khung cảnh dưới nắng bao giờ
chẳng rực rỡ hơn là mưa ?
với nắng con người chẳng
há sẽ cảm thấy ít cô độc hơn
ư ? ít nhớ thương hơn , ít mềm
lòng hơn ư ? Nhưng thật tài tình với
cách dùng từ của anh Nhật Vũ khi
miêu tả tâm trạng người lưu vong để
dù ở trong mưa , nghe “ nắng “
thì lòng vẫn cứ đau , đau như
có ai lấy muối sát vào bên trong . . Tôi
không biết có ai cùng tâm trạng với
tôi khi nghe bản nhạc Ngấn Lệ Lưu Vong không
? nhưng với tôi với bạn bè tôi nơi
mà mưa – tuyết nhiều hơn nắng
thì dù có nắng – tưởng chừng
" nắng " đó là món quà
sa xỉ mà Thượng Đế ban tặng
cho đất nước này . Nắng –
hay Mưa với những người
được gọi là Lưu –Vong cũng
chỉ mang môṭ tâm trạng và giống nhau đến
hòan tòan tâm tư hay nguyện vọng . Tôi muốn
nói vậy bởi vì : Chỉ có những
ai từng lâm vào cảnh “ vô gia cư ‘ nơi
xứ người , không việc làm , không
người thân thích với những bữa
cơm đói , no thất thường thậm
chí mẩu bánh mì , hay lon nước
lạnh cũng phải chia nhau thì mới
có thể thấu hiểu rằng dù
" Mưa hay –Nắng – , thời tiết
ấy , đều không mang lại một ý
nghĩa hạnh phúc hay may mắn nào hơn
. Từng câu , từng chữ và ,cụm
từ “ nắng “ được lập
đi lập lại xuyên suốt bài nhạc khi
thì nắng u –buồn “ khi thì “
nắng u –mê “ “ nắng phai màu “ “ nắng
buồn lê thê “ Trong cái “ nắng “
này con người như co lại thành một
cái chấm nhỏ chỉ còn nhìn thấy
cái bóng của mình lạc lõng chơ vơ
. Những câu , từ mang đầy ý
nghĩa , đầy ắp những băn khoăn
trăn trở của người lưu vong .
Trước cuộc đời phía trước
không hưá hẹn gì cho một ngày mai ...
Trong cái “ nắng trưa hè “ , trong không
gian ấy có phải là một không gian
lý tưởng để cho con người
đối diện với chính mình hay với
ai mà giãi bầy lòng mình tâm sự
cho vơi bớt đi không ? thưa không , hòan
tòan không phải thế bởi vì làm
gì có ai mà giãi bầy nơi đất
khách xa lạ này ? vẫn chỉ là
mình là cái bóng của mình , "
cảnh bóng " gợi một cảm
giác buồn sầu ngấm dần vào con người
rồi thì nỗi buồn , sầu và cô
đơn ấy , bơ vơ ấy sẽ bị
đầy lên cao tới đỉnh điểm
khi muốn khóc mà không thể khóc
được . Nước mắt không thể
rơi ra nổi mà đọng lại " lưng
tròng ‘". Vâng , đôi khi có những
lúc con người ta rất muốn khóc ,
thèm được khóc , khóc to lên ,
khóc cho hả những gì chứa chất
trong lòng , cho tan biến hết những
gì phải chịu đựng bấy lâu , cho
nước mắt cuốn theo nó tất
cả những gì còn sót lại của
những ngày tháng , Sống không ra Sống
– Người chẳng ra Người . . Nhưng
không , nước mắt vẫn không rơi ra
được , nước mắt chỉ “
lưng tròng “ thậm chí nếu như nước
mắt có tràn mi thì người ta
lại – nuốt ực ngược vào lồng
ngực mình . Con người khi ấy
chỉ cảm thấy đời mình như
cánh chim lạc lòai giữa xứ người
với kiếp thân không phải là “ viễn
xứ “ mà là đúng từ , đúng
chữ “ lưu vong “
Đời em sớm khổ sầu
Đời em sao sớm long đong
Thương quê xa , thương mẹ cha
Thương ngấn lệ lưng tròng
Thương kiếp đời lưu vong
Ta còn gì ? ta mất gì ? là nỗi niềm
pha trộn giữa cái bi , cái hài trong
những người được gọi
là “ lưu vong “ , có được
ngày đi mà chưa chắc có
được ngày trở lại . mNơi
xứ người xa lạ này con người
một mình bán lưng với trời với
tất cả những nhọc nhằn khổ
cực của những thiệt thòi mất
mát , có lẽ phải là một người
có một lúc nào đấy cũng trong
cuộc “ tạo hóa xoay vần “ ấy mới
có thể có được tiếng
nói gần gũi , cảm thông xót xa lòng
người như vậy . Từng câu từng
chữ chỉ là hình tượng nhưng
khi nghe tưởng chừng như thấy
được cả những bước
chân nhọc nhằn , những bước
chân run rẩy của những con người
sống trên đất khách . Những mẹ
cha , những người thân và quê hương
... – tất cả ở đâu ? , ta tìm ai
? và ta biết tìm ai mà có ai để
tìm giữa nơi đất khách này ?
ta như người đi lạc giữa cuộc
đời và tiếng người , tiếng
mẹ đẻ thân yêu dường như xa
tít tắp , bóng người cũng
chỉ là .. hư ảo trong nắng mà thôi
. , cái ta – cái tôi khi ấy lại như dội
ngược về ký ức chạy
dọc con đường ngày xưa chạy
lọan để trở về cảm giác
cũng có “ lưng tròng “ đâu đó
ánh nhìn của cha của mẹ ngày ra đi
. Nếu như đau khổ mà thóat ra
được hay trôi đi được
có lẽ chẳng ai còn dùng đến
ba chữ “ kẻ “ hay “ người “ – Lưu
Vong để chỉ nhưng con người đã
rời xa vĩnh viễn Việt Nam.
Vâng , bài thơ phổ nhạc gấn Lệ Lưu
Vong của anh Nhật Vũ được anh
Hà Nhật Linh phổ nhạc , tôi không biết
xuất xứ từ đâu , từ lý
do gì để anh Nhật Vũ viết lên lời
thơ ấy , và anh Nhật Vũ với anh
Hà Nhật Linh có mối đồng cảm sâu
sắc đến thế nào – hai anh là
hai anh em ? hay hai người xa lạ ? từ một
đồng cảm , từ một “ tình cờ
“ nào gặp nhau để Người
thì viết lên dòng thơ đầy tâm
trạng , Người phổ nhạc gây xúc
động lòng người nghe đến vậy
.Tôi đã bật khóc khi nghe bản nhạc
này và ngậm ngùi cho thân phận
chính tôi cho cả những bãn bè giống
như tôi ở quanh tôi. Tôi rất xin cảm
ơn hai anh đã có một nhạc phẩm
là tiếng nói tâm hồn chung dành cho những
người – những kẻ " Lưu Vong
" như tôi , bạn bè tôi , những nỗi
niềm của tâm hồn trong kiếp người
còn lại này . Ngấn Lệ Lưu Vong
là một bài thơ hay , là một
nhạc phẩm làm người nghe xao xuyến
cõi lòng . Giữa cơn mưa đêm nay tôi
nghe bài nhạc có “ nắng “ nhưng
Về đâu .. biết đâu nẻo về ...
“ về đâu “ câu hỏi cũng chỉ
còn tắc nghẹn trong tâm tưởng , muôn
ngàn câu hỏi cũng chỉ còn là nỗi
đau nhức nhối trong trái tim , trong mỗi
nhịp đập hơi thở của một kiếp
làm người mà “ ngày ấy “
đã ra đi ... “ có biết đâu mà về
“ Quê hương là đâu ? nhà ta là đâu
? ... con đường phía trước vẫn
dài hun hút như vô tận không thấy nơi
này là điểm cuối , càng không thấy
nơi nào sẽ là điểm cuối nếu
không phải là " Quê Hương " cho một
chốn “ dung thân “ ấm áp bao la tình thưong
. giữa nơi đất khách . Con người
– cái tôi – cái “ chấm nhỏ “ biết
di động ấy thật sự nhỏ bé
đến vô cùng . Thèm lắm chứ
, những che chở , những yêu thương
và chăm xóc... và cũng dễ lắm
chứ nếu không có " chốn dung thân
" con người khi đó dễ làm
bản thân ta gục ngã ... Nhưng phía trước
vẫn chỉ là câu hỏi – câu hỏi xóay
vào lòng và vẫn mãi gậm nhấm
trái tim “ về đâu ? – biết đâu
mà về “Gịong hát Nguyễn Linh luyến
láy trong cảm giác tuyệt vọng mà người
nghe cảm nhận được rằng
mình chỉ còn biết vùng vẫy lấy
chính mình trong cái “ nắng hè “
đất khách xa lạ này , chỉ còn
là những khắc khỏai của mỗi
ngày mỗi trôi đi vô định trong kiếp
người này ...
Với tất cả chân tình và những
lời tự đáy lòng xin cảm
ơn anh Nhật Vũ và anh Hà Nhật Linh
cùng ca sĩ Nguyễn Linh đã có một
nhạc phẩm tuyệt vời đầy tâm
trạng cảm xúc , là tiếng nói chung
cho những người " trót " mang
hai chữ _ Lưu - Vong .
Ngày qua , ngày vội qua mau
Nắng phai màu , bước u- sầu , vẫn
buồn đau
Em đi cho quên hết ưu phiền
Quên đời lạc lõng
Chân đi mỏi mòn trong nắng
Nắng vẫn buồn lê thê
Về đâu ? ... biết đâu nẻo về ...
12-05-2004
Ngọc Dung
|
|