MỘT CHÚT NẮNG
 
Em bên ấy,mùa Ðông em thiếu nắng
Ta bên này,mùa Hạ nắng đầy sân
Một chút lòng ta...Hỏi em có nhận?
Gởi trao em tim và nắng một lần
 
Ngày xưa đó...Ðuờng học về chung buổi
Ta đạp xe theo,mờ bụi như mưa
Trên xe Lam,em hay ngồi sau cuối
Ðể nhìn ta...hay nhìn nắng buổi trưa?
 
Rồi mùa thu.Hình như... năm Ðệ Nhị
Ta tập làm thơ,rao bán tim ta.
Ông phát thư,Ông có lầm địa chỉ?  
Ðể mưa chiều cứ đuổi nắng đi xa...
 
Một chút nắng,có vương tình áo trắng?
Trả tim ta,Em mạnh bước theo chồng
Em thiếu nắng...Ừ thôi,Em nhận nắng
Bỏ tim nầy...Ai đưa nắng qua sông?
 
Ta đốt máu tim ta hòa cùng nắng
Muợn bình minh chở sớm đến nhà em
Nhớ quê cũ,em uống từng giọt nắng
Biết đâu rằng...Tim ta có trong Em.
 
YÊN ÐÔNG
           
GIỌT  NẮNG  NGÀY  XƯA
 
Đông lại đến khơi nỗi lòng buốt giá
Dõi mắt tìm dăm tia nắng lang thang
Bỗng bất chợt cơn mưa phùn rơi rắc
Ru hồn về thuở ấy buổi học tan.
 
Hàng liễu rũ ngã nghiêng nương làn gió
Đường về thôn em nhẹ bước xôn xao
Tà áo trắng thướt tha vờn ngọn cỏ
Ngẩn ngơ nhìn, cánh bướm đuổi theo sau.
 
Nắng trãi rộng cảnh đời thêm rực sáng
Tiếng chim vui hay điệu nhạc lòng ta?
Nghiêng vành nón lén tìm đôi sóng mắt
Hồn bâng khuâng theo từng bước chân qua.
 
Anh trao vội tập thơ hồng mở lối
Nét bút nghiêng, mực tím tựa hoa sim
Đêm thu lạnh thẩn thờ mình lẽ bóng
Nghe vần thơ mật ngọt rót vào tim.
 
Duyên nồng thắm anh thì thầm ước nguyện
Hẹn mai sau xây đắp mộng yêu đương
Chàng trai trẻ dấn thân vào cuộc chiến
Hận đổi đời, anh vượt biển ly hương.
 
Rồi một sớm tình cờ mình gặp lại
Mắt hoen sầu dòng lệ thảm khôn nguôi
Anh thiết tha gởi em tim và nắng
Trách sao đời hai ngả mãi chia phôi.
 
Nhưng anh hỡi!  Máu tim…xin giữ lại
Hãy trao nhau chút nắng ấm ngày xanh
Em sang sông, đò vấn vương ngóng đợi
Lỗi câu thề, giọt nắng quá mong manh!
 
 Thụy Khanh