Nợ Nhau !
 
Em nợ ta tuổi ngút ngàn
Thuở nguyên sơ giọt nắng ngoan qua đời
Về trên vụn đất lá rơi
Mùa xưa cũ vạt thơ trời đi hoang !

Em nợ ta một vốc tay
Tàn theo sợi khói nhang gầy nửa đêm
Giữa cuộc người chẳng cần tên
Giữa đầy vơi bóng mông mênh theo về !

Lật bàn tay tỉnh cơn mê
Trở mình đau những bộn bề thế gian
Rãi hoàng hôn trốn nắng vàng
Tìm nhau chỉ thấy muộn màng chút Thu !

Hài xưa giẫm thoáng phù du
Người xưa chừ cũng mịt mù tuổi xanh
Tóc dài chạm nỗi mong manh
Hồn hoang vu lạc...theo vành bài thơ !
 
Nguyệt Viên (Cali. June 2004)