KHÔNG  ĐỀ
                    
                                   Chỉ khi ta đến hư không
                             Mới nghe được hết bềnh bồng của mưa
                                   Và nghe lời gió nói thưa
                              Ở trong trời đất chỉ vừa trăm năm

                                   Chỉ khi thức hết đêm rằm
                             Mới biết khi lặn trăng nằm ở đâu
                                   Nhìn xuống đáy nướ c chân cầu
                             Đêm đang lãng đãng sắc màu không tên

                                   Chỉ khi ta nói lời quên
                             Thì còn da diết cõi mênh mông tình
                                   Chiều trôi ta nói một mình
                          Mà như con sóng cũng hình dung theo


                                   Lê Uyên Ly