Cái tâm bất toại


Ngựa đi chưa hết đoạn đường
Vó câu đã mỏi, dây cương đã chùng
Chân trời mây xám mông lung
Nắng chiều dần nhạt, khuất vùng tâm tư
Nằm trên bãi cỏ xanh lừ
Nghe từng hoài niệm ngật ngừ trôi qua
Hình như trong mỗi sát na
Cái duyên cái nghiệp theo ta chẳng rời


Bao nhiêu quyết định trong đời
Có làm thay đổi số trời hay không?
Màn mưa giăng chuỗi hạt dầm
Gió về trong tiếng thì thầm cỏ hoang
Ngang trời mây xóa nắng vàng
Bước trầm tư bỏ địa đàng phía sau
Một vùng tâm khảm nát nhàu
Con đường vô định bụi ngầu vết chân


Cuộc đời chắc đã bao lần
Để niềm nghi hoặc xám dần vành môi
Hình như trong mỗi con người
Cái tâm bất toại có thời sơ sinh
Mang theo vào cuộc đăng trình
Đến hay không đến, vô tình chẳng hay
Ngẩng đầu hứng hạt mưa bay
Trên bờ sông vắng chiều nay lỡ đò.

Ph?m Doanh
 
 
Quán vắng chiều hôm


Quán vắng chiều hôm đến lạnh người
Cánh diều hiu hắt sáo chơi vơi
Nhấp nhô ngọn sóng bèo trôi dạt
Lấp lánh vòm cây nắng nửa vời
Bụi đỏ vồng xa trên quốc lộ
Khói lam tỏa nhẹ phía lưng đồi
Cạn thêm bầu nữa rồi thôi nhé
Uống chịu một lần chủ quán ơi .

Ph?m Doanh
 
 
Em đi lối cỏ ân cần


Khúc thơ sầu,
nốt nhạc trùng
Thoáng trong hơi thở run run hương đời
Còn đấy không, mắt đẹp ngời
Còn mang nỗi nhớ ngút trời mông mênh ?
Công viên chiều xuống
buồn tênh
Hàng cây vờn gió bồng bềnh liễu thân
Em đi lối cỏ ân cần
Dấu giầy in nhẹ gót chân đất mềm
....
Giáo đường xứ lạ, vắng em
Mình anh cầu nguyện trên thềm gạch hoa .

Ph?m Doanh