Áo Trắng Còn Mấy Dạo?
 
 
Có dạo sông gầy khát hạn mưa
mây đi xa, mưa cũng biệt mùa
trời bên kia khóc, rơi đá cuội
buồn chảy cong mình ngập sóng chưa ?


Có dạo núi trầy tấy cơn đau
vỡ toang, tung xác bụi đỏ màu
mai về đánh thức rừng ngủ muộn
tìm xem trầm tích có còn nhau ?


Có dạo núi hờn, mây về dỗ
ta đứng từ xa đưa mắt trông
chợt nghe núi chuyển mình, mây đổ
ta khóc, mưa về rớt trên sông !


Có dạo nắng về chân nghe mỏi
thơ gác tay chờ một nhánh mây
quá giang ngang đỉnh Ba Vì nhớ
chiếc bóng cong mình....bay lại bay !


Có dạo trời cần thêm áo trắng
gọi ta trinh nữ có về không?
Thiên Đường chật chội không tiếng đáp
ta kẻ tội đồ mãi đi rong !!!
 
Nguyệt Viên (Cali 2003)