Ởi Tận Cùng Là Trái Tim
 
Nơi chôn rộng những niềm vui, nhức nhối
Của thời gian
Ðơm kết theo dòng máu đỏ,
Luân lưu từ điểm đầu, đến cuối
Ơi chăng, đời mình hiện hữu bao giờ ?
mà nhận diện cuộc đời bởi đâu ra ?
Ngày đầu tiên phôi thai
Mẹ đã phó thác cho mình trở thành
Con người, sống với con người
Chôn kín trong cái vỏ ốc ngoài đại dương
Bịt bùng, rong rêu như chiếc tổ tò vò ...
Ơi người, mình đã đi từ đâu tới ?
Có phải cái đầu trước, kéo hai chân sau
Vỡ òa tiếng khóc
chưa nhận cảm được gì
Mừng vui, khổ lụy
Giọt nước mắt rơi khỏi từ trái tim bé nhỏ
Thành hình,
Tiếng cười,
Tiếng nói,
Tiếng la,
Tiếng hét,
Tiếng thì thầm,
Tiếng thở dài,
Ôm cả bầu trời
Vòng quay luân hồi
Trong kinh nhà Phật,
Còn sống kiếp này bởi từ kiếp trước
Ơi người, đời vốn muôn hình vạn trạng
Giấc mộng nào là giấc chiêm bao
Chốn trần ai phù du, hư thực
Bể rộng, núi cao
Giữ cả phận người chưa đủ
Níu lấy chân mình mỏi mòn đôi mắt
Nhìn trời rộng mở. Ơi, cũng là một
Con đường, con đường đưa mình đến
Chốn tận cùng. Trái tim.
 
Bạch Cúc
 
 
Giữ Ðời Ai Trên Cánh Hải Ðường
 
Tôi đứng đây trong cơn khát của ngày hạ nóng
Mặt trời đỏ, đỏ ối cánh Hải Ðường
Nung chói mờ đôi mắt
Con diều hâu mỏi cánh ngồi trong gió
Chờ ngọn núi cao che lấp đoạn đường dài
Tôi vẫn còn đó nhìn chiều mang đi ánh sáng
Cánh Hải Ðường vụt rơi khỏi tầm tay
Hững hờ, xao động...
Quên đời đau vạn cổ
Ðã bao lần được về với những cơn mơ lạ
Tôi chợt nhì bóng mình dưới ánh mặt hồ
Ngỡ mình là cánh Hải Ðường lay mềm trong gió
Mong manh, hư ảo ...
Tôi thả hồn với những ý tưởng tận đáy hồ sâu
Lặng yên kiếp người
Muôn đời làm đá cuội
Mặc cho dòng nước đẩy trôi, hao mòn
Mây vẫn còn bay
Gió chưa ngừng thổi
Buổi sáng, buổi chiều con đường dài vẫn thế
Thẳng, cong vơi đầy
Bỏ lại sau tôi những diệu kỳ
Trong cơn mơ lạ
Ðã xa ...
Cáng Hải Ðường vẫn còn đỏ, đỏ ối
Nung chói mờ đôi mắt
tôi
 
Bạch Cúc