Đi Qua Đời Ta
 
Người ta nghiên cứu một hòn đá
Để tìm hiểu vũ trụ can qua
Còn em dày xéo trái tim ta
Chỉ thử tìm xem có thật thà
 
Anh như chiếc cầu em băng ngang
Nhận gót bàn chân rất bạo tàn
Uằn mhững nỗi đau đà muốn gãy
Móng đổ cột nghiêng xéo đọa đày
 
Bộc phát hỏa sơn phủ bụi lầy
Hóa thạch khu rừng lá cỏ cây
Lạnh lẽo điêu tàn trong đổ nát
Nhuộm xám hồn ta đá hỗn mang
 
Trận bão cuồng si cuộn sóng ngầm
Quậy đời điên đảo loạn tâm thân
Em níu địa cầu quay chậm lại
Đẩy ta văng khỏi thế gian trần
 
VươngTrần TháiĐào
 
 
 
Chỗ Nào
 
Hãy chỉ cho anh một chỗ nào trong không gian
Mà khái niệm cuộc đời không thời gian
hiện diện
Có phải chính ngay giữa những trục hoành,
tung
Nơi thẳng góc những đường không, thời
gian gặp gỡ ?
Để cho anh thoát khỏi những khắc khoải
đợi chờ
Với khoảng trống trong anh đã vô cùng diệu
vợi
Dường như anh đang chới với giữa cái hỗn
mang
Của những khối tinh vân đẩy xô nhau cuồng
nộ
Bộc phát những chùm sao sơ sinh hừng nguyên
tố
Nung bỏng anh quằn quại hồn xác những niềm
đau
Từ lúc ta xa nhau vũ trụ sầu tê dại
Giãn nở mãi mãi vô định chặng đời dài
Anh kiếm bóng hình em đủ khắp chốn muôn
nơi
Lục lọi cả những hố đen triệt tiêu ánh
sáng
Mong mỏi tìm được em từ ngõ ngách thoát ra
Bằng những đường giun đào ngầm xuyên qua
cảnh giới
Nhưng cũng chẳng thấy được chốn nào em
đi tới
Bỏ chỗ không-thời-gian lạnh gía trái tim này
 
 
Khiến anh xụp đổ chính mình vào trong tan
tác
Chẳng còn giữ nổi thăng bằng thể xác,
tâm linh
Vô vọng trải dài mười lăm tỉ năm ngơ ngác
Gọi tên em từ vô lượng kiếp mãi không
thôi .
 
VươngTrần TháiĐào