ANH CÂM
 
Không nói, không cười, không tranh luận phô trương
Anh có tình yêu của đôi mắt luôn nhìn thẳng
Giữa cuộc đời và tháng năm đằng đẵng
Anh lặng lẽ nhìn, lặng lẽ sống để yêu.
 
Ai may mắn được nghe tiếng hát của anh câm?
Chỉ có một thôi trong đám đông nhân loại
Kẻ dũng cảm bước qua đêm tối
Không ánh đèn, không ngọn lửa Đan-kô
Kẻ mũi lòng khi đạp chiếc lá khô
Rơi trơ trọi giữa mùa đông băng giá
Hai thế giới một tâm hồn phải đâu xa lạ
Với anh câm, chàng nghệ sỹ và người thính giả chân thành.
 
Vẫn bình thường với anh
Khi không nói những điều không thể nói
Thượng đế cho anh sự công bằng tội lỗi
Mà kẻ bình thường phải ghen ghét ước ao.

Nguyễn Trần

 
 
KHOẢNG TRỜI CỦA TÔI
 
Có khoảng trời nào cho tôi không?
Khi trở lại cánh đồng mùa cũ
Cánh diều tuổi thơ ai còn vui thú
Thả giữa trời khát vọng xa xôi.
 
Có khoảng trời nào để giấc mơ trôi
Chiếc lá rơi trong buổi chiều vàng vọt
Tiếng chim lạ ngoài đồng xa chợt hót
Khúc giao mùa chẳng biết buồn vui.
 
Có khoảng trời nào dành riêng cho tôi
Đôi mắt em ngày xưa chưa biết khóc
Để tôi nhận ra trên đường đời tấp nập
Em là em, và của riêng một mình tôi.
 
Nguyễn Trần