Một Chiều Em
 
Mưa rắc bụi trên rừng xao xuyến gió
Ngày chưa qua lá nhớ đã hoen sầu
Chìm đáy nước một vầng ô chín đỏ
Trái tim trời ai bỏ giữa mùa đau
 
Thắp ngọn nến mà lòng đầy bóng tối
Gọi tên người như gọi một hồn ma
Em thôi hát vẫn rạt rào nhánh suối
Nơi em đàn còn rực rỡ buồn ta
 
Môi trái chín cho hồn si cháy bỏng
Lửa trao nhau đủ thiêu rụi đền thiêng
Ta thu lượm những mảnh đời khuất bóng
Những mảnh tình lấp lánh một chiều em.
 
hahuyenchi