XUÂN HỒi
 
Đã đi trở lại làm gì
Xuân thì dẫu đến, xuân thì đã phai
Một mai đứng ở trong, ngoài
Ngó qua, ngó lại đã là cội mai
Sân sau, sân trước miệt mài
Nở xong rồi rụng luân hoài kiếp hoa
Em về mọc rễ trong ta
Để như hiện diện gần, xa cuộc đời
Ngày xưa mở cánh tay mời
Sao nghe hờ hững những lời xót xa
Bây giờ cánh nhạn là đà
Lại rung tiết tấu cung đàn hồi xuân
Cố nhân tình vẫn ân cần
Nào đâu nỡ để đêm dần tàn canh
 
VươngTrần TháiĐào
 
 
 
TÌNH THIỀN OAN KHIÊN
 
Tục nhân thì bảo ta khùng
Phật, Tiên ngó xuống, ngại ngùng bỏ đi
Ối, ối, ối,
tình là cái chi chi
Mà ai lại nỡ
dứt áo
bỏ đi, bỏ đi, bỏ đi
cho đành
Riêng ta chỉ một lòng thành
Yêu người luôn cứ
trọn lành tâm tư
Thực hư, hư thực
thực ư ?
Yêu em mà ứ hự
Ôm luôn cái lu
thù lù
Ấy là mở rộng đường tu
Yêu ai yêu cả con tư, con tình
Thương luôn
cái bụng chình ình
oan gia
ha ha ha, con trai, con gái
thế mà
nghĩ đi nghĩ lại cũng là con ta
Mặc người dè bỉu gần xa
( tiếng lành tiếng dữ đồn xa đồn gần )
Rằng ta trên núi chồn chân
Thõng tay xuống chợ thành ra chân chồn !
Yêu ma ló mặt hớp hồn
Em mang con lại
đổ dồn cho ta
Ừ thì ta !
Ừ thì ta !
Miễn sao đừng để mẹ cha em buồn
Vòng tay ta sẽ nhận luôn
Một nôi con trẻ
nổi trôi cuộc đời
Cũng thế thôi !
Cũng thế thôi !
Như Cha ta ở trên trời
Chúng sinh nhân loại đều là con Cha .
 
VươngTrần TháiĐào