-
-
- GỞI VỀ BÊN ẤY MÙA ĐÔNG .
Có thể nào mang mùa đông Cali
Về Sàigòn trong vài giây vài phút
Để phố Bùi Thị Xuân lạnh thêm đôi chút
Mà tiếng dương cầm lại nghe ấm lòng hơn ?
Hay gởi áng mây buồn góc nhỏ Auburn
Trãi ngang tầm xa khung trời Tân Định ?
Tay trót trao tay, lòng còn luýnh quýnh
Nên thả ngày buồn bay ngược phía Hàng Xanh .
Mùa đông chưa qua , nhánh nhớ đã lên nhanh
Con hẽm quạnh hiu dập duềnh trong ký ức
Có đáng gì đâu vài giây vài phủt ?
Năm tháng dẫu dài nỗi nhớ vẫn còn nguyên
Chập chờn hoài từng ngõ vắng thân quen
Cung đàn ai buông rơi từng nốt nhỏ
Hợp âm rời chảy tuôn qua cữa sổ
Theo sông Sàigòn trôi dọc bến Thủ Thiêm!
Cali muà nầy trời còn lạnh đêm đêm,
Phố vẫn xa, tình người không đũ ấm
Tâm hồn vắng hoe, mắt còn trông ngóng
Một phía xa xôi, nơi có chút Saigòn!
TRẦN KIÊU BẠC ( California)
-
-
-
- CHÌM LẮNG MỘT CUNG ĐÀN .
Đàn sáu dây, mình vẫn chỉ một mình
Âm giai thứ nên lòng thêm hiu tắt
Giá đêm nay ôm đàn mà khóc được
Dẫu có ngàn dây, đàn cũng chỉ hư không !
Nước mắt không rơi, đàn còn vọng âm thanh
Thương người ngồi ôm đàn trong khoảng tối
Trông chờ ai mà đêm dài ngóng đợi ?
Âm vực cao chìm lắng nốt trầm buồn
Đàn dậy lên từng giọt giọt mưa tuôn
Không khúc Chiêu Quân, không Thúy Kiều bạc mệnh
Đàn gọi nhau giữa khung trời lưu luyến
Trãi khắp không gian đầy ắp phiến u sầu
Đàn thả cung buồn, em ngơ ngác về đâu
Hay vẫn cô đơn hát bài ca cũ ?
Tìm nơi đâu cung đàn xưa đã lỡ
Đàn sáu dây,mỗi đứa mãi một mình!
TRẦN KIÊU BẠC ( California)
|