Đêm Trên Biển

Đêm trên biển nghe tiếng gầm phẫn nộ
Ta miên man phận nhỏ bé kiếp người
Sóng lớp lớp ngàn trùng khơi ào tới
Một chiếc thuyền đời lạc lối chơi vơi

Đêm thăm thẳm khi mặt trời khuất bóng
Đời chìm sâu trong biển sóng mênh mông
Đêm kinh sợ, con thuyền không định hướng
Mặc sóng đưa về bờ bến không tên

Đêm âm ỉ nghe trọn niềm đau khổ
Ngàn đợt sân si cấu xé không ngơi
Sóng lớp lớp suốt một đời không dứt
Trong biển u sầu người mãi nổi trôi

Đêm trên biển nghe ngậm ngùi thương nhớ
Vạn kiếp luân hồi ta đã trôi qua
Ngàn đời nữa biết đâu là lành dữ
Xin hồi đầu thấy bờ giác không xa.

2-25-04


Ngày Về

Bão đâu ào tới từ xa
Đại dương bừng ánh chớp loà không gian
Bóng đêm phủ kín trời xanh
Hàng phi lao bỗng nỉ non ân tình

Sóng tràn trên biển Thái Bình
Nhấp ngô ngàn lớp, ầm ầm bãi xa
Cánh chim trước gió không nhà
Giữa mênh mông, nghĩ phận ta... ngậm ngùi

Cố hương cách mấy chân trời
Trong giông bão vẫn rạng ngời tình thương
Sóng còn vang mặt biển Đông
Mẹ ơi, con vẫn hoài mong ngày về

Nghiêm Xuân Cường
Maui chiều giông bão
2-27-04 6:30 pm



Mộng Và Thực

Trăm năm đó, xuân đi xuân đến
Cuộc đua tranh, bóng nến lung linh
Đời bao nhiêu sợi ân tình
Bấy nhiêu oan trái chớ hòng gỡ ra

Người gieo hạt mong hoa kết trái
Chẳng vun trồng sao trách cao xanh
Trắng đen sẽ rõ rành rành
Lưới trời lồng lồng chạy nhanh được nào

Đời muôn lối cheo leo hiểm trở
Được và thua, đừng kể khúc nôi
Chân tâm, viên ngọc sáng ngời
Ai người xao lãng, một đời trầm luân

2-28-04
Tịnh Nghiêm-nxc