dấu niềm riêng
Trên sóng đời đôi tay chèo mỏi mệt
ta phù du theo tiếng gọi đăng trình
mỗi chặng đường ngỡ ngàng khi ngó lại
vết chân buồn rơi rụng kiếp nhân sinh
Cùng bằng hữu một tấm lòng rực rỡ
đâu tiếc chi giọt máu ngọt phù sa
mơ tuổi trẻ cùng phơi lòng trinh bạch
vì non sông ru niệm khúc quê nhà
Đôi cánh bằng tưởng về cùng biển lớn
bỗng trôi đi qua ngược dấu hải triều
con sóng vỗ đẩy ta thành viễn xứ
mang trong lòng bao đày đọa thương yêu
Bước luân lạc nhuộm phai từng sợi tóc
nào có phai màu giậu trúc bờ tre
con chim sáo trên lưng trâu vẫn hót
đầy trong tim câu hò hẹn mai về
Ngày tháng cũ như tờ thư lấm mực
viết ngàn ngày chưa biết gởi về đâu
những kỷ niệm chất đầy lên nỗi nhớ
dấu niềm riêng mơ mộng buổi ban đầu
Đường qua mùa Xuân
Ngày đang về lặng trên dòng cũ
nước buốt bàn chân khách ngẩn ngơ
có con chim nhỏ vừa bay lại
thả bóng mùa xuân xuống nỗi chờ
bên kia sông nước hoa xưa rụng
phơi những cành khô dấu lạnh đầy
hỏi thầm trong chút heo may cũ
còn dấu gì chăng qua bóng mây
thôi đành gom hết mùa xuân lại
mùa xuân nào đợi những ai đây
buông lòng rụng nốt cành mai nhỏ
chôn cả thời gian một đắng cay
tiếc nhớ ngập ngừng không muốn gọi
đừng xuân thêm nặng gió trăng này
Đường qua xuân mới không tìm được
mê lộ cầm bằng chén rượu cay.
mạc phương đình
|