Dặn dò
 
Khi nào mắt em ướt
Nhớ hôn lên rèm mi
Khi nào em không cười
Nhớ hôn lên đôi môi
 
Ngàn năm nữa sao dời
Đâu người còn yêu em
Ngàn năm nữa tóc trắng
Mà nhớ thương hoa thề
Bao tháng ngày kể lể
Chừ hôn lên đôi má
Chừ hôn lên đôi môi
 
Ngực em tròn rất tròn
Nhấp nhô từng hơi thở
Aùo cài khuy nút hở
Để người sờ thân em
Để người hôn lên trên
Cho ngươì em nóng bỏng
Cho tình yêu sôi động
 
Tất cả ngừng ở đấy
Người đừng tham thêm nhiều
Cho em yêu đau khổ
Cho dòng lệ cạn khô
Cho đời em dang dở
 
Lúc nào mắt em ướt
Nhớ hôn lên rèm mi
Khi nào em không cười
Nhớ hôn lên đôi môi
 
 HỒNG KHẮC KIM MAI

 

 
Slow
 
Ngàn thương mến tràn đầy lên ly rượu
Aùo hoàng sa trong rừng nhạc thướt tha bay
Người dìu tôi hồn thả bướm ngang đôi mày
Nghiêng tai ngọc nghe thì thầm lời ân ái
Sóng trùng dương xô thời gian dừng trở lại
Người hôn lên má trên trời sao lô nhô
Ôi là say mê trong khúc nhạc mơ hồ
Nghe dìu dặt bước chân theo, theo từng bước
Tôi ngã đầu tóc mây huyền bay lả lướt
Mắt người si cuồng dại uống bóng môi tôi
Mà hoa đèn run nhắc người sắp tội lỗi
 
Ôi Slow Slow, điệu đàn nghe tình tứ
Lời êm êm mơ nhiều đến xứ đê mê
Mà yêu mến thêu thành gấm kết trăng thề
Khi người cúi vào mắt tôi hồ lệ thủy
Đây hé cười cho ngai đổ với thành suy
 
HỒNG KHẮC KIM MAI