Chiều Thu Quê Hương
- tặng Uyển Diễm
chiều quê hương có nắng hây hây
có mưa ngâu nhòa trên vai áo
theo gió buồn hẹn với mây bay
cho mắt ai ướt lá thu gầy
chiều quê hương có bóng hàng cây
tuổi ngây ngơ còn chăng kỷ niệm
lũy tre làng khom gió ngất ngây
ước mơ nào thao thức đêm dài
chiều quê hương có cát phù sa
có giòng sông trôi về biển vắng
có sáo diều bay cuối trời xa
nỗi niềm nào theo gió thướt tha
chiều quê hương giờ đã xa xôi
có ve sầu, nắng rơi… rơi… muộn
nhớ thương nào e ấp chia phôi
ai thẫn thờ sướt mướt trên môi
chiều quê hương ai sẽ về thăm
ai ngẩn ngơ lặng nhìn phố vắng
lơi lả về trên phím âm thầm
cho đầy vơi nỗi nhớ xa xăm
9.2.2003, uk sương mù già
Chiều Xuống Paris
chiều xuống Paris em có buồn
sương mù đan kín nửa giòng Seine
một nửa giòng kia bên tuổi vắng
trên cánh chim bay chút nắng mờ
chiều xuống Paris em có buồn
hàng cây đơn bóng vẫn đọng sương
sao dấu chân em chừng xa vắng
mưa về lối nhỏ có tiếc thương
chiều xuống Paris em có buồn
sóng nước bâng khuâng gợn nỗi niềm
tay anh trắng xóa màu trăng giá
em có lạnh nhiều trong gió Xuân
chiều xuống Paris em có buồn
nắng mưa dĩ vãng có còn chăng
ai gởi mây xanh bài thơ tặng
kỷ niệm hoen vào mắt long lanh
chiều xuống Paris em có buồn
hỏi vầng trăng nhỏ đã về chưa
tiếng hát dư âm gầy góc núi
mộng ước ai chờ những đón đưa
Trường Đinh
Soleil couchant sur Paris
(Entends-tu
le soleil couchant sur Paris)
Te sens-tu la tritesse au soleil couchant sur Paris ?
Brume couvrante sépare la Seine
Laissant une part se précipite vers la solitude
Emportant sur ses ailes un peu de soleil pâle
Te sens-tu la tritesse au soleil couchant sur Paris ?
Arbres solitaires aux larmes pleurantes
Tes pas perdus ne résonnent plus
Chemin pluvieux, regrettes-tu ?
Te sens-tu la tritesse au soleil couchant sur Paris ?
Vagues hésitantes, nostalgie tremblante
Mes mains remplies de cette lune froide, et toi,
Te sens-tu frissonnée aux vents printaniers ?
Te sens-tu la tritesse au soleil couchant sur Paris ?
Que reste-il de nos souvenirs avec ces pluies et beaux temps?
Pour toi, un poème gravé dans les nuages
Souvenirs échappants s'incrustent de larmes aux yeux
Te sens-tu la tritesse au soleil couchant sur Paris ?
Oh lune! Quand reviendras-tu ?
Réverberation restante d'une chanson fanée au coin de montagne
Quel rêve! Se revoir
Tentative de reprise de
Chiều Xuống Paris / Trường Đinh
par Khánh Tâm |