- Trong Lặng Lẻ Bình Thường
- 1.
- điểm danh tình yêu tôi -
- ngày vui khiếm diện,
- ngày buồn xếp hàng trật tự vào lớp-học-con-tim.
- ngủ gục trong lặng câm giảng-đường-cuộc-đời-lý-thuyết, những con-cừu-tuổi-thơ hồn nhiên nối theo nhau nhảy qua hàng rào ảo niệm.
- trong tôi.
- có khi là tịch lặng. nỗi câm nín nào cũng đi vào tuyệt đối.
- tôi với tôi. và
- tôi vắng tôi.
- ngồi bối rối với những điều không thể nói ra -
- trời sinh voi, sinh cỏ.
- trong lặng lẻ bình thường của một ngày tôi không bình thường, con voi đi tìm cọng-cỏ-mình, đôi chân linh hồn dẫm nhầu mộng thảo dưới chân - có bao giờ là chịu đựng?
- chữ nghĩa không đủ để diễn tả nỗi trống vắng mình, khi thành hình, lại nói lên nỗi trống vắng người.
- tôi mệt mỏi đi tìm.
- tôi đi tìm mệt mỏi.
- nhìn tôi giữa bóng đêm. nhìn tôi, là bóng đêm.
- hạnh phúc cận kề hay xa vời. câu trả lời, chỉ là một. là niềm hụt hẫng, khi đi tìm.
- cuối ngày là giấc ngủ.
- giấc ngủ, là sự bỏ cuộc, vừa đủ, cho thức tỉnh ngày mai truy lùng nghiệt ngã.
- cơn mơ trắng.
- 2.
- gã cuồng sinh đứng giữa phố đông rao lời chân ngôn:
- "mỗi chúng ta phải tự cứu rỗi mình!
- mỗi chúng ta phải tự chọn cho cuộc đời mình một khái niệm về cái chết!
- mỗi chúng ta phải tự chọn cho tình yêu mình một nhiệm mầu từ sự sống!
- mỗi chúng ta phải tự chọn trái tim cho mình một quê hương!
- để thiết tha!
- để ruồng bỏ!
- để nhiều lần ly khai!
- để hơi thở cuối trở về!
- trong linh hồn mỗi chúng ta, ngày tận thế không còn xa.
- không có gì là vĩnh cửu.
- tình yêu sẽ chết!
- con tim sẽ chết!
- ký ức sẽ chết!
- kỷ niệm sẽ chết!
- quá khứ sẽ chết vào tương lai!
- tương lai sẽ chết vào thiên thu!
- thời gian cũng sẽ chết khi không còn ai dùng nó để đo lường những giai-đoạn-cuộc-đời!
- hãy cứu lấy nhau.
- hãy sống trọn cho nhau hôm nay.
- để mỗi hôm nay tuyệt đối là của riêng chính nó.
- là của mỗi chúng ta.
- là của chúng-ta-hôm-nay."
- 3.
- chạy miệt mài trên xích đạo tình yêu để vói bắt mặt trời em ở khoảng cách gần nhất. mang đôi chần trần tâm linh ướm thử chu vi mạch sống địa cầu. lên đỉnh núi cao nhìn đáy biển sâu đong nỗi buồn diện tích.
- tôi đến gần sự thật nhất trong mỗi giấc mơ.
- em chẳng bao giờ xa quá mộng mơ.
- 4.
- lý trí khỏa thân lớp áo sương mù tan dần hoài niệm khi tiếng hát em vút lên theo vầng dương quang chói
- rực cõi trời vong bản.
- lời ca em lóng lánh nỗi-chết-thời-gian:
- "này nhé, thiên đường khổ hạnh...
- mời người yêu...
- mời người yêu...
- bước vào khôi nguyên khởi thủy -
- bỏ sau lưng địa ngục dĩ vãng,
- lối rẽ tương lai dấu tích nhạt nhòa.
- ta ôm nhau vòng tay hiện tại.
- dìu nhau...
- bước đi...
- bước đi...
- đến cội nguồn cổ tích,
- nơi giòng suối ấu niên róc rách nụ cười măng non.
- ta nhìn nhau ánh mắt pha lê,
- trái cấm tình yêu trĩu cành bất toại..."
- dưới tàng cây ước vọng,
- bên nấm mộ hư vô,
- em trổi dạ khúc hoàn sinh ru mặt trời tư duy vào hoàng hôn cô lý.
- trôi trên giọng ru em, bấp bênh theo sóng nhớ, hơi thở phù sinh lênh đênh năm tháng bọt bèo.
- ký táng tình yêu cuối lòng hải đảo,
- vẫn nghe ra nhịp sống trùng dương trong âm vọng vỏ sò.
- mặc tưởng bình minh.
- 5.
- trong viễn vọng kính nhân gian, trăng-hôm-nay gần như ánh đèn đô thành hoa lệ. ta bỗng dưng thèm hôn em dưới bóng-nguyệt-xưa tròn trịa thần thoại hoang đường.
- hơn hai mươi năm ta đời độc thoại,
- gặp lại em một "quán bên đường"*.
- này môi son.
- này má phấn.
- em kiêu sa bước lên sân khấu cuộc đời -
- sao em không hát bài nhạc thời trang trong vũ-trường-người kệch cỡm?
- hát chi em câu hát ngày xưa -
- "...làm sao em biết cuộc sống buồn tênh,
- đôi khi ta lắng nghe ta..."**
- cho ta xót xa, làm sao em biết?
- làm sao, em biết?
- làm sao, em?
- làm sao?
- sao?
- trong ta có những nỗi-buồn-trăng-nhân-tạo,
- nỗi-buồn-trăng-xưa còn đến bao giờ?
- 6.
- đêm trắng giấy.
- ngồi cùng ngôn tự.
- em thật gần.
- em vẫn thật xa.
- em có mặt.
- và em, vắng mặt.
- trăng, chưa xưa.
- thơ, cũng chưa... người.
- Nguyễn Phước Nguyên
- * tựa một bài hát của Phạm Duy
- ** trích từ một bản nhạc của Trịnh Công Sơn