- Địa Sầu Đêm Nguyệt
Vỡ
Tìm ngăn những đợt sóng triều lên
Đôi bến quặn bờ đau thắt mình
Những giọt phù sa cầm cự mãi
Bao giờ bèo bọt hết lênh đênh?
Tìm ngăn những ngọn thác triền cao
Sỏi đá buồn, rêu phủ vực sâu
Đêm trũng địa sầu, đêm Nguyệt vỡ
Và lòng ta chết đuối trong nhau!
Tìm ngăn những ngọn gió lan xa
Rừng rú lên cơn sốt cảm tà
Dã thú nằm đau trong bụi rậm
Và hồn ta sấm sét mưa sa!
Tìm ngăn - Này hỡi, hãy tìm ngăn!
Để chết trong ta có một lần
Mà nặng tình rung cơn biển động
Đâm chìm những ngọn núi vô can ...
Hãy tìm ngăn!
Hãy tìm ngăn!
Ngăn trăm
năm nữa. Ngăn ngàn năm.
- Không!
Jan.16.03
(Ngăn ngữ)
Hồ Như Quỳnh Giận, Quỳnh Thương
Nếu phải giận hờn nhau, hỡi em!
Mùa Thu bỏ lá biết đâu tìm
Mùa Đông giấu lệ vào hang lạnh
Ta cõng đời chia đôi cánh chim
Nếu phải đợi chờ nhau rất lâu
Anh xin ghi nhớ buổi sơ đầu
Có em, và những đêm hò hẹn
Sớt cạn niềm tư giữa tiết thâu
Nếu phải gọi mây về với gió
Gọi chim về với mùa Xuân xanh
Gọi tình yêu đến không cần hẹn
Xa cũng như gần em với anh!
Nếu phải hỏi mưa còn nhớ nắng
Hỏi sông còn nhớ bến sông xưa
Hỏi lòng còn nhớ lòng bên ấy
Người tiễn đưa người không tiễn đưa
Nếu phải giận hờn nhau để quên
Em đi, trời đất cũng rùng mình
Em về, gió tấp trên lau sậy
Bỏ đặng mười phương vạt áo xinh.
Jan.16.03
(gửi, q.n . Như Ngữ)
Đêm Muộn Màng Rơi Tuyết Tháng Giêng -
Mắt đêm như ngòi nổ chậm
Sỏi đá ôm nhau chết lạnh trần truồng
Hàng cây khô gầy co quắp
Cỏ mục xác nằm phơi cả bộ xương.
Nữ chúa mùa Đông không cài áo ngực
Nên lồ lộ quá màu da ...
Tuyết rơi!
Tuyết rơi!
Gió lơi lả vuốt -
Thềm em tóc rối tay tạ
Lửa đêm hãy còn âm ỉ
Như ngọn đèn vàng le lói ngoài song
Lòng đêm cùng ta đi ngủ
Em trốn về nằm ngay kế bên hông.
Jan.23.03
(Ngữ Thi Tháng Giêng)
Nguyen Khoa
|