Hoàng Hôn Gẫy Cánh

Hoàng hôn gẫy cánh không bay
Bóng ai rớt lại đôi tay muộn màng
Ôm từng cọng nắng bàng hoàng
Những tia phản chiếu ngả vàng thời gian
Hình dung chiếm một giang san
Vó câu biên ải điêu tàn bút nghiên
Người ngai thần thoại ngủ yên
Tôi ngoài bắc phố trống chiêng gọi sầu
Vũng sương khói, cốc tâm sâu
Đồng giao nứt nẻ ai khâu được hồn
Tà dương đào những lối mòn
Chân đi nẻo bắc lòng còn nẻo nam
Níu cơn gió lặng lặng câm
Xiết chân dung nắng hôn chầm ảo hương
Mặt trời té quỵ bên đường
Đôi tay buông thõng dị thường chiêm bao
Lắng nghe từng mảng tế bào
Đốt chiều cháy đỏ sôi trào nhụy mê
Mật sương đẫm ướt ghềnh khe
Linh hồn sỏi đá nằm nghe tục trần
Tôi ngồi xuống vực phù vân
Đánh đu từng chữ từng trang xa người
Hoàng hôn gẫy cánh ngã rơi
Bóng tôi gục xuống nửa trời tối tăm

Hàn Trân