- khi đeo kính lão
đọc sách đau cả mắt
kính lão ta đeo vào
ngó đời đau cả mắt
đeo kính lại càng đau
biết đời là trang sách
đọc sách hoài không vui
em qua đời lau lách
nên ta ưa ngó đời
tuổi già thường yếu mắt
càng già càng tình si
kính lão để đọc sách
ngó em, còn thấy chi !
với bạn và em
+gửi Lâm Chương
buổi sáng, chừng ta chưa ngớt rượu
đã nghe tiếng bạn, tiếng em cười
thì ra ta đến hai tri kỷ
hạnh phúc vừa thơm ở cuối đời
bạn có một thời đau trận mạc
một thời thơ trẻ gửi quê em
tóc phai mộng xế ngày tan hợp
còn một đời văn một trái tim
em có những mùa trăng thục nữ
biển xanh cát trắng vẫn nguyên màu
sá chi mấy bước đường sai lỡ
áo tiểu thư từng thách biển dâu
bạn kể chuyện buồn ra chuyện giỡn
em nghe xanh mắt, bỗng se lòng
cùng ta, em biết ta thương bạn
chuyện bạn mà ta có ở trong
hiên quán ba người như chỉ một
nỗi mình nỗi bạn - những chung riêng
bàn tay bạn ấm, vai em mát
bạn mãi bên đời ta, của em ....
hoàng lộc
|