Xuân Tuởng
 
buổi sáng lái xe qua cầu Golden Gate
anh chợt nhớ em
và những đám lục bình trên dòng sông Hậu
thoảng nghe thì thầm
giọng nói em trong tiếng ì ầm xe cô.
lúc xưa bên gối
buổi tối mưa róc rách chảy trên mái tranh
trời thì cũng lạnh
nhưng tay trong tay lòng nào đâu cảm thấy
như anh lúc này
buốt giá tâm can nỗi sầu vương vô hạn
một con đường làng
ngập bóng hai hàng tre xanh dài dậm mát
vắng vẻ thênh thanh
ngát mùi hương rạ rơm cánh đồng vừa gặt
mùa xuân đã đến
nở những đóa mai vàng rực rỡ quanh nhà
êm đềm trong nắng
mái tóc em dài tung nhẹ theo gío bay
tự nhiên trở lại
những hình ảnh , âm thanh còn trong tâm tưởng
ùa ra nỗi nhớ
quê hương xa lắc tưởng quên một cuộc tình
từ ngày bỏ đi
từ những giọt lệ phân ly cùng chấp nhận
đời đã an bài
để ta chẳng còn có thể bên nhau mãi
tình cũng phôi phai
nhưng hôm nay thấy chỉ thoáng một tình cờ
cây Anh Đào n
những đóa hoa bên đường theo ngày tháng nhớ
mùa Xuân Đông Phương
giữa buổi sương mù trong mùa đông đất khách
thương em vô cùng .
 
VươngTrần Thái Đào