Mẹ ơi ...
Tiếng mẹ ơi ! mẹ ơi,
Lâu lắm rồi con không nhớ
Con gọi mẹ bao giờ ?
Con chỉ biết mất mẹ, con còn bé lắm ..?
Con còn nhớ mẹ tắm cho con
Mẹ hở lưng trần
-Nghiã là con còn nhỏ lắm phải không mẹ
Có lẽ lúc đó con chưa biết nói
Nên con chưa gọi được 2 tiếng mẹ ơi,
Mẹ ơi ...
Thuở còn thơ
Mỗi lần con đi học về
Người ta có mẹ nắm tay
Mà chị hai cũng thương con lắm mà
Con cứ ngỡ chị hai là mẹ đó
Chỉ khác một diều
Họ gọi mẹ
Con lại gọi "chị hai ơi ..."
Vậy mà mấy năm dài lầm tưởng
Khi con lớn khôn một chút
Mới biết mình không còn mẹ nữa, mẹ ơi
Rồi năm 12 tuổi con cũng bỏ nhà ra đi
Cha thì đi lính miền xa
Nhà nghèo, chị hai một mình lo không nổi
12 tuổi con lớn lắm mà
Chung quanh chỉ có bạn bè là thân thích
Con cũng được ăn học như người ta
Con cũng có đồ chơi như người ta
Cái trường nội trú cho những đứa bé thiếu mẹ thiếu cha
Cũng có những niềm vui riêng của nó
Vậy đó mà con cũng lớn khôn
Con cũng trưởng thành
Khi đất nước quê hương mình không còn khói lửa
Những mái đầu quấn khăn
Những ngôi nhà tróc nóc
Những xác chết nằm cạnh ...
Con còn nhớ lắm
Những hình ảnh đó rất là thường
Như cuộc đời con thiếu mẹ
Rồi con may mắn rời bỏ quê hương
Như bao nhiêu người khác
Chạy loạn đó mẹ à
Con bỏ cha già
Con bỏ làng quê
Con bỏ phố phường
Con bỏ giòng sông
Con bỏ luôn con nhỏ L. có đôi mắt nhìn con khó hiểu
Và ngôi mộ của mẹ
Đã xụp đổ vì nhà mình không có tiền tu bổ
Con cũng bỏ luôn
Bỏ tất cả để biết mình chạy trốn
Nơi xứ lạ quê người làm thân viễn xứ
... Rồi biết mình nhớ quê hương
Lúc ra đi chưa hiểu quê hương là gì
Bây giờ con đã hiểu
Thì con đã trở thành người phản bội
Như năm 12 tuổi
Con biết rồi
Không còn được gọi 2 tiếng
Mẹ ơi ..
Lạc Duyên
|