HƯƠNG VÒNG

Người Gọi Gió( D-Q )

 

(1)

Không buổi sáng nào, khi chải đầu mà con bé không nhìn vào bức hình lớn để trên bàn. Bức hình con bé đứng bên những chiếc hương vòng. Hồi đầu con bé chỉ nhìn ...con bé trong hình. Dần dần con bé chuyển qua nhìn những vòng hương. Từ mấy tháng nay nghe gã xúi con bé tập "thiền" bằng cách nhìn ngược từ làn khói mỏng tới vòng ngoài của cái vòng hương, xong đảo con mắt đi vòng xoắn ốc cho đến khi vào tới gốc, chỗ treo vòng. "Nhìn mà không được chớp mắt nghe bé. Chớp mắt là bé phải làm lại từ đầu." Chưa bao giờ con bé theo được tới vòng giữa mà không bị chảy nước mắt. "Tại mắt bé to quá. Mắt to dễ bắt khói, dù là khói ở trong ... hình." Gã "bàn" như vậy khi nghe con bé kể.

Chiều nay con bé còn nhìn kỹ những vòng hương hơn mọi lần vì con bé đã "hò hẹn" với gã đi xin xâm và coi bói ở mọt ngôi chùa Tầu trong Chợ Lớn. Ngôi chùa co cả cái sân trong toàn hương vòng.

 

(2)

Đi ra ngoài với gã cũng không dễ dàng gì nếu không nhờ được chị Y. Chả là bố không cho con bé ra khỏi nhà một mình ngoại trừ khi đi học, ngoại trừ vớiù anh T và tiểu đội em gái của anh, ngọai trừ vớiù chị Y. Chị Y cũng có tật hay làm khó nhưng con bé chỉ cần năn nỉ cho có lệ, xong giả vờ chớp chớp mắt và mím nhẹ chiếc môi trên là chị Y mềm lòng. Hơn nữa chị cũng thích nghe con bé kể về gã, Nhất là những lời "bàn ngang" của gã. Mà không giúp con bé đi với gã thì làm sao có chuyện kể. Cũng theo gã "bàn" thì trong thâm tâm chị cũng muốn con bé đi "bụi đời" với gã để "giải tỏa" cái "ẩn ức" trong lòng chị. Chả là chị vừa đẹp ,vừa có duyên, vừa mơ mộng, nhưng lại lựa con đường "làm quan tắt" đơn giản, ngăn nắp, thực tế nhất.

Chị Y cũng hơi lạ khi con bé nhờ lần này. Lúc đầu chị cũng làm bộ "khó dễ" nhưng khi nghe con bé nói đi xin xâm là con bé không cần năn nỉ gì thêm. Chị "hào hứng" nói con bé hẹn gã ở trong cái chùa Tầu đó, không cần đợi con bé ở nhà thờ như bình thường. Thì ra chị vẫn mê đi xin xâm ở cai chùa Tầu này từ lâu mà con bé không biết.

 

(3)

Ngôi chùa Tầu nằm gần bùng binh nhỏ đường Tổng Đốc Phương. Ngôi chùa không có sân trước. Ngôi chùa cũng đóng cửa im ỉm, ngoài trừ cai cửa hông nhỏ bên cạnh chùa. Lẽ dĩ nhiên là con bé tới trễ và gã quen lê không đợi con bé trước cổng chùa mà đợi tuốt bên kia đường bên cái bàn cờ tướng. Gã đậu chiếc xe "tơi tả" của gã ngay trước cổng chùa để làm dấu cho con bé biết.

Chị Y và gã đã có biết nhau nên con bé chẳng cần giới thiệu. Hai người đi song song vào chùa vừa đi vừa nói chuyện. Cả hai đều có vẻ rất quen đường đi nước bước trong chùa. Câu chuyện lại cũng rất tự nhiên, rất người lớn. Chị Y lại cũng gọi gã bằng "anh". Thực ra thì cũng phải thôi vì chị trẻ hơn gã nhiều. Tiếng cười của chị hôm nay sao có vẻ vui hơn. Đôi mắt chị cũng sáng hơn. Chị lại trông nhõ nhắn hơn trong chiếc áo màu hoa cà con bé cho chị mượn.

 

(4)

Gã dẫn hai người vào góc trong chùa mua thẻ hương của bà già Tầu coi chùa, rồi đi theo cữa sau lên chùa. Thực ra chùa được quen gọi là ...chùa nhưng chỉ là ngôi đền. Ngôi đền trần khá cao, so với các ngôi chùa khác. Ngôi đền cũng tối om và chật ních những bệ thờ. Ngôi đền cũng có những bức tượng lớn gần đụng trần nhà. Những bức tượng màu sắc như thật. Bức tượng nào cũng có cặp mắt to lồi ra nhìn lom lom ...con bé. Bước qua cữa đền là con bé khớp, phải chen vào giữa chị Y và gã.

Chị Y thắp hương xong ra dấu cho con bé vái. Chị lấy cũng chia cho con bé một ống xâm đã lên nước bóng nhẫy. Con bé bắt chước chị ngồi trước bức tương lớn nhất lim dim mắt lắc ống xâm. Tiếng lắc của chị rất đều. Bó xâm dâng lên từ từ, xong một thẻ xâm "từng bước tứng bước" tiến lên cao hơn "đồng bọn" rồi vọt ra khỏi ống xâm và rớt xuống chiếu. Chị nhặt thẻ xâm, nhìn con số, xong bỏ vào ống, vái bức tượng và đặt ống xâm trở lại bàn nhõ bên bệ thờ. Con bé đang quýnh vì cả cái bó xâm cứ muốn văng ra khỏi ống khi con bé lắc, thì gã đã lẳng lặng thò tay rút 1 thẻ xâm cho con bé. Gã đưa cho con bé coi ra ý muốn hỏi có ...bằng lòng lá này. Con bé chẳng nhìn thấy chữ gì nhưng cũng gật đầu đại xong bỏ thẻ xâm trở lại ống.

 

(5)

Chị Y dẫn con bé vào căn phòng nhỏ sau chùa. Căn phòng có một chiếc kệ có nhiều ngăn nhỏ sát tường. Mỗi ngăn có ghi một con số. Chị Y với tay tới ngăn có số 30, rút ra tớ giấy nhỏ đoán quẻ màu vàng. Con bé cắn môi ngần ngừ xong thò tay rút tờ giấy trong ngăn có số 18. Con số chẳng ăn nhằm gì tới cái thẻ xâm, nhưng như gã vẫn "bàn" "xin xâm cũng như bói bài. Thẻ xâm hay lá bài chỉ là cái cửa...". Thế thì con số 18 cũng là "cái cửa" vậy. Chả là chỉ còn vài tuần nữa là con bé lên 18 tuổi.

Chị Y cũng nhập vào đám đông trong góc phòng để nhờ ông thầy già đoán quẻ. Con bé thấy chị như khác hẳn, như xa lạ hẳn. Gã vẫn thường nói con người ta cũng như trái mít. Trái mít có lớp vỏ gai. Trái mít có lớp sơ. Trái mít có những múi. Trong tận cùng múi mới là cái hột cứng. Trái mít bình thường chỉ phô ra lớp vỏ gai góc để dọa người. Lớp sơ vàng óng cũng như những múi ngọt như mật chỉ hiện ra khi có "cơ duyên". Có phải chị Y đang gặp cái "cơ duyên" để thoát ra khỏi lớp "vỏ"? Có phải những lớp "sơ" hay những "múi" bên trong chị giờ đây đang lộ ra?

 

(6)

Con bé ra dấu cho chị Y chờ ở đó xong kéo gã ra khỏi chùa. Con bé thở cái phào khi ra tới đường. Con bé cũng không lạ gì khi gã chẳng vái chẳng lắc xâm xiếc gì trong chùa. Không phải là tại gã không biết vái. Gã vẫn vái trước bàn thờ nhưng người bạn gã kia thôi. Gã không xin xâm hay coi bói vì "bóng vía anh cứng quá". Có thể là tại cái lớp "vo"û bên ngoài của gã cứng quá. Cũng có thể là tại gã đã tự nhìn được cái lớp "sơ" bên trong gã mà chẳng cần tới những thẻ xâm.

Con bé kéo gã chạy băng qua đường. Cái ồn ào của con đường Tổng Đốc Phương làm con bé thây dễ chịu hơn. Gã cũng thường nói đi chơi ở khu này giống như đi chơi ở nước ngoài. Thứ nhất là chẳúng bao giờ gặp người quen. Thứ hai là chung quanh toàn nói tiếng Tàu, người ta nói xấu mình, mình cũng không hiểu, mình cũng không ...tức.

 

(7)

Gã thả 2 chị em con bé xuống chợ Thái Bình. Chị Y vừa quay đi thì gã dúi vào tay con bé cái gói nhỏ bọc giấy đỏ. Gã nói: " Quà sinh nhật cho bé.". Cái gói nhỏ chút "xí". Cái gói cũng nhẹ như lông ngỗng.

Buổi tối khi chải đầu, nhìn những vòng hương trong bức hình con bé mới nhớ tới cái gói quà của gã. Con bé xé lớp giấy "sơn son thếp vàng". Con bé giật mình khi thấy cái thẻ xâm mỏng dính đen bóng hiện ra. Thẻ xâm có ghi số 18. Thì ra gã đã "ngoại giao" mua được thẻ xâm này từ bà Tầu già giữ chùa để cho con bé. Con bé áp chặt lá xâm vào ngực, rồi mở to mắt nhìn những vòng hương. Đây là lần đầu tiên con bé nhìn ngược lên tới tận gốc của cai hương vòng mà không chớp mắt, mà không chảy nước mắt. Cũng có thề nhờ sức mạnh thần bí của thẻ xâm này. Cũng có thể tại con bé "lớn" hơn, con bé đã có thể nhìn "sâu" hơn. Cũng có thể tại mắt con bé nhỏ đi vì lây cái tật nheo mắt của gã.

 

Người Gọi Gió

( SN GIO/no.19 – May/2000 )