Nhớ Tiền Giang


Lý chiều chiều anh bảo “lý chiều nhau”
Tiêùng chim gót trong rì rào cánh lá
Ban mai nắng hạt vàng nghiêng sợi nhỏ
Lời em ca ai ra đứng lầu Tây

Đêm sông Hương bảng lảng trời mây
Nhớ Tiền giang nhớ phà Rạch Miễu
Mùa thu gió lâng lâng thùy liễu
Mái chèo tình xao động dòng trăng

Sóng sông Tiền một thuở gợi hồn xuân
Điệu dân ca đan tay nhau vào hội
Em thuần khiết giọng hát mềm diệu vợi
Anh ngẩn ngơ theo cung bổng cung trầm

Lý chiều chiều ngọt mãi dư âm
Lớp học vui còn hoài trên tâm tưởng
Mái tóc thơm tà áo dài quyến luyến
Đi theo anh trong suốt tấm lòng trong

Mai tìm nhau anh vượt mấy triền sông
Không biết nữa lầu Tây ai đứng đợi
Riêng hạt nắng ấm trang thơ viết vội
Ai lý chiều chiều anh nhớ “lý chiều nhau”

Võ Quê