Hoa Bất Tử
Mười năm ở Mỹ tôi đi kiếm một loại hoa lòng vẫn nhớ thương: Bất Tử…Ở đây hoa chẳng hiếm, cớ sao không thấy, biết bao vườn? Hay hoa này của riêng Đà Lạt, cũng của riêng lòng tôi nhớ quê? Tiếc quá ngày đi không kịp hái để đem gây giống xứ Hoa Kỳ…
Tôi than với bạn tôi, như vậy. Bạn tận trời Âu bật tiếng cười: “ Tưởng chớ hoa gì, hoa Bất Tử, ở đây nhiều lắm, tựa mây trôi…Mai tao đi gửi cho mày nhé, hãy để bên tai nghe nó chào”. Bạn gác máy rồi, tôi thức đợi, mai, là ba bốn bữa, ôi chao!
Một tuần lễ đúng, hoa trong hộp; tôi mở ra nhìn, thương quá thương! Đây, đúng rồi, hoa – Hoa Bất Tử! Tôi nhìn hoa tưởng thấy Quê Hương! Quê Hương tôi có ngàn năm sử, môt phút giây xa mấy đoạn trường, mà đã mười năm, đâu phải ít, dài như là triệu thước mù sương…
Mười năm! Một đóa hoa lòng hỡi, có để khô thì mặt vẫn tươi! Tôi áp kề tai, nghe lách cách, nghe hoa Bất Tử ngỏ niềm vui! Tôi để trên bàn, trên giá sách, ngồi đâu cũng thấy nụ hoa cười! Là hoa Bất Tử nên không héo, Đà Lạt tươi hoài Tổ Quốc ơi!
Chưa bao giờ thấy lòng vui thế! Tôi nhấc phôn lên, gọiï bạn hiền. Ba bốn hồi chuông, năm sáu bận…bạn tôi không lẽ đã lên Tiên? Không ai bắt máy bên kia, lạ! Bạn mới hôm nào nói gửi hoa…Không lẽ bạn là hoa Bất Tử, trên bàn tôi, đó, đẹp như mơ?
Ôi hoa Bất Tử! Hoa là bạn; mà cũng là người tôi dấu yêu! Những cánh hoa không hề rụng rớt, cầm lên là tưởng bóng trăng treo! Cầm lên là thấy quê ngàn dặm, sáng rực phương Đông bóng mặt trời! Bát ngát lòng tôi là nắng gió, là trăng lấp lửng ở sau đồi…
Từ nay tôi chẳng còn cô độc. Bất Tử hoa vàng Yêu Quý ơi! Mỗi bước tôi đi, Đà Lạt hiện, vầng trăng Nguyệt Bạch để tôi soi: Tình tôi trong đó, hồn trong đó, mỗi cánh hoa reo một tiếng cười…Bạn ở xa xôi mà biết nhỉ, chắc mừng lại gửi tiếp thêm hoa, và tôi đáp tạ bằng thơ đẹp, yêu nước nồng nàn như Ý Nga…
Trầm Tư Ở Chỗ Ngã Tư
Ngã tư, đèn đỏ – xanh – vàng
Ngẩn ngơ quên mất dọc ngang em à
Nghe còi ai vọng sau, xa
Mới hay mình chợt nhớ nhà, thương quê!
Ngã tư chớp chớp đèn xe
Kẻ qua phía Bắc, người về phía Tây
Tôi chưa đi hết lối này
Nên không chớp mắt, giữ hoài chân ga!
Một con đường thẳng, bao xa
Tới thăm em, gõ cửa nhà, không ai!
Về thôi. Chẳng tiếc đường dài
Chỉ nghe nhoi nhói đau ngoài ruột gan!
Ngã tư đèn đỏ – xanh - vàng
Xanh, tôi đã tới kịp nàng phải không?
Vàng chi cho ngập ngừng chân
Đỏ chi để cứ phải dừng, chờ lâu…
Ôi chờ, một phút thiên thu
Quê Hương, ai nhỉ, cúi đầu mà đi?
Bao giờ lũ chim thiên di
Nhớ hang núi cũ, bay về biển xưa…
Tờ Báo Xuân In Trong Nước
Bạn về thăm nước vừa đem tặng: tờ báo Xuân như một món quà…Tôi lật từng trang nhìn Tổ Quốc, trang nào cũng thấy những hình hoa hoặc là lồng giấy hay minh họa những đoạn văn và những áng thơ…
Tổ Quốc, Cộng Hòa như Cộng Sản, Xuân về đều thấy đẹp như mơ! Mùa Xuân không phải mùa chinh chiến, rực rỡ tương lai, quá khứ mờ. Tôi tự hỏi mình: đang tối mộng hay là hiện thực giữa ban trưa?
Rồi tôi cúi xuống hôn từng chữ, mùi giấy mực và mùi tháng năm. Tôi hít. Tôi phà. Sương khói tỏa. Hồn tôi quyền quyện bụi thời gian. Bao năm, tôi biết tôi xa nước, lòng vẫn miên man cuộc lỡ làng…
Những người làm báo, lòng ai thực? Ai đọc báo mà dạ xốn xang? Vui ơi chỉ ở điều gian dối, chữ nghĩa xưa nay tủi đá vàng! Mai mốt hết Xuân, tàn hết cả, Cộng Hòa, Cộng Sản… lại tang thương?
Trước tôi, tờ báo Xuân trong nước. Đẹp lắm! Bạn à, tôi cảm ơn. Tôi cảm cái ơn không cảm tạ vì…không nắm giữ được mù sương! Mười năm xa nước tôi trần trụi, nhìn thấy mùa Xuân nhớ áo cơm…
Tờ báo không là Xuân hiện thực. Ngày xưa và cả sáng hôm nay. Người ta vờn vẽ bao nhiêu chuyện, lấy cảnh mùa Xuân lộng khói mây. Có lẽ lát tôi đi tắm biển, hỏi thăm ngọn sóng trái tim mình…
Tôi đi tìm cái Hư và Thực. Nguyễn Văn Thiệu và Hồ Chí Minh. Những mảnh ván và lăng chủ tịch. Những sọ người sâu khoắm mũi đinh… Tổ Quốc hỡi ơi là mặt báo. Mùa Xuân tình ơi hoa hương thơm!
Ức Tích
Tich niên tằng hướng Ngũ Lăng du
Ngọ dạ thanh ca nguyệt mãn lâu
Ngân chúc thụ tiền trường tự trú
Lộ đào hoa hạ bất tri Thu
Tây Viên Công Tử danh Vô Kỵ
Nam Quốc Giai Nhân tự Mạc Sầu
Kim nhật loạn ly câu tác mộng
Tịch dương duy kiến thủy Đông lưu!
Vị Trang (836 – 910)
Nhớ Thời Trước
Năm trước về chơi đất Ngũ Lăng
Nửa đêm ca hát ngập lầu trăng
Cây hàng nến rọi như ngày sáng
Đào cội sương vương ngỡ tiết hàn
Vô Kỵ Vườn Tây trang hảo hán
Mạc Sầu Nam Quốc bậc giai nhân
Bây giờ ly loạn, còn chi nữa
Lặng lẽ sông chiều ngược hướng Đông!
Tha Hương Kỳ Ngộ
Gặp bạn giữa đường vui muốn khóc: lâu ghê mới thấy mặt cô hồn! Lâu ghê tao đợi mày không có một chữ hồi âm, tưởng mất luôn! Bạn cười xởi lởi: ôi thơ thẩn, tao giắt lưng quần, chữ mất tiêu! Đến Mỹ, bắt đầu đi học lại, vỡ lòng, nát dạ, chẳng bao nhiêu…Nhận thư bè bạn nhiều hay ít, tao mở ra nhìn…như thấy nhau. Cũng muốn hồi âm, nhưng lỡ mãi, tiền nhà, điện, nước…cứ lao xao!
Gặp nhau, nói được tào lao thế, rồi rủ đi vào quán phở thôi. Chuyện cũ mười năm chan nước béo nhìn chơi váng nổi tưởng hoa bèo!
Chia tay ở chỗ không cần hẹn! Thằng ngược thằng xuôi, mắt đỏ hoe. Vui được mấy giây, buồn mấy thuở. Tha hương quả thật chẳng ai dè! Tôi, thằng tàn phế nên dư dả ngày tháng làm thơ gửi tứ tung, còn bạn …gối chưa lờn ốc vít, cày đi cho đúng nghĩa anh hùng! Tiếng cười ha hả nghe rờn rợn, ngỡ tiếng kẻng từng nổi giữa khuya. May quá tao mày không trốn trại, còn đây…mai mốt được về quê!
Còn đây, mai mốt…báo phân ưu! Mất mấy chục đồng, bạn mất tiêu! Tôi lật trang sau tờ Việt Báo, mù bay như thể khói nhang chiều…Nghĩ mai, nghĩ mốt, lòng nghe lạnh, mà bạn xa rồi ai để ôm? Găp mặt có vui rồi có tiếc, cầm tay không chặt …dĩ nhiên buồn!
Một cô gái Mỹ đi ngang mặt, có đám mây hồng bay dưới chân…
Hồn Em Lát Nữa Về Trong Gió
Có con bướm trắng bay qua cổng
Tôi nghĩ em về trong sáng nay…
Những đóa hoa hồng đang tắm nắng
Trời xanh cũng nở những hoa mây…
Khi người ta có điều mong nhớ
Cứ ngó trời, chi vậy, hả em?
Áo đẹp tại sao không dạo phố
Để lòng phơ phất chút chi quên?
Bài thơ tình tự anh đang mở
Nhốt bướm và hoa trên giấy thơm
Đời đã thanh bình trên bến lạ
Người xưa tưởng tượng áng mây vương…
Ở đây lác đác vài cây chuối
Lá hứng hoài không một giọt mưa
Anh bỗng thèm nghe mưa tí tách
Trên lòng lá chuối gió đong đưa…
Em ơi con bướm vừa qua cổng
Những đóa hoa hồng đứng ngó theo
Bướm chắc đi tìm hoa kỷ niệm
Như thuyền nhân giữa biển trong veo…
Biết em không được lên bờ bến
Anh vẫn mơ màng hạnh phúc thôi!
Lát nữa em về trong gió lạnh
Anh cầm chi cũng thả tay rơi…
Kỷ Nhân Xuất Gia
Tận xuất hoa điền dữ tứ lân
Vân hoàn tiễn lạc yễm tàn Xuân
Tạm Kinh phong chúc nan lưu thể
Tiện thị liên hoa bất nhiễm thân
Bối diệp dục phiên mê cẩm tự
Phạm thanh sơ học ngộ lương trần
Tòng kim diễm sắc quy không hậu
Tương phố ưng vô giải bội nhân
Dương Tuân Bá
Kỷ Nhân Xuất Giá
Đem cho hàng xóm hết tư trang
Cắt tóc đi tu lúc tuổi tàn
Đời, ngó lại như còn gió thoảng
Sen, nhìn tới thấy hết hương thơm
Trang Kinh học mãi mà không thuộc
Lời Phật hao hơi cứ ngỡ ngàng…
Thôi nhé, từ nay không tất cả
Ngọc chìm đáy nước bến sông Tương!
Happy Mother’s Day
Người Mỹ hàng năm để một ngày cho mình trở lại tuồi thơ ngây. Happy là tiếng mừng bao chuyện, vui nhất dành cho Mother’ s Day!
Không Mẹ, không ai ở cỡi đời! Đến ngay cả Chúa…chẳng là người! Nên Hàn Mạc Tử luôn xưng tụng, Thần Tử – Long Nhan thấy đó thôi!
Trăm triệu dân mình chung một Mẹ, ngàn năm đau đớn cuộc phân ly! Lạc Long Quân nỡ chia hai gánh, xuống biển – lên ngàn – con cái đi…
Nam Quốc Sơn Hà chưa có buổi, cháu con tề tựu mừng Âu Cơ! Nghĩ thương cho Mẹ trên Ngàn Hống, tiệc giỗ vẫn còn bữa muối-dưa!
Tôi đang ở Mỹ…vui như Mỹ, cũng happy người…quên mất tôi! Chợt nhớ lại thân người mất nước, nghe buồn quá đỗi phận-mồ-côi!
Bốn năm nay Mẹ tôi về đất, thịt chắc tan rồi, còn nắm xương. Tôi ở quê người, tay vốc đất…ném ra chỉ thấy trắng trùng dương!
Bài thơ này gửi qua nhang khói, Mẹ nhận tình con một chút về. Làm Lính con, chưa đền nợ nước. Làm Dân, mà phải cúi đầu đi!
Làm Con, tôi đã làm chi nhỉ? Làm những bài thơ…thương tiếc suông! Người bạn Mỹ vui, tôi lại khóc. Mẹ ơi! Buồn quá…một Quê Hương!
Cô Bắc Kỳ Ơi Nhớ Chẳng Cùng
Vòng tay. Tôi đứng. Hiên lầu. Lạnh. Buổi sáng trời như muốn ủ ê. Buổi sáng mùa Xuân chưa có nắng. Đèn xe còn quét dọc freeway…Lòng tôi yên tựa như cành liễu đang rũ như là tóc chải suông. Tôi chẳng nghe vui khi ngó xuống, ngó lên dốc núi bỗng dưng buồn…
Vui buồn bất chợt làm tôi lạ (cái lạ quê xa cảm hóa người?). Không khéo có khi mình lạc mất cái đuôi con mắt để trong đời! Cái đuôi con mắt…nhìn ai vậy, cọng khói sương nào trói buộc tôi? Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản…thì thôi con sáo cũng theo bầy! Tại sao đuôi mắt tôi còn để trong nhớ thương nhàu chéo áo ai?
Em tặng cho tôi hoa bất tử, tôi nâng niu tưởng mặt trời lên. Hiên lầu gió quyện vào thang cấp, xao động lòng tôi tiếng bước em. Ai biểu ở xa chi lắm thế cho buồn vô hạn, nhớ vô biên…Sáng nay con dốc bao giờ nắng để trải bài thơ đón Giáng Tiên…Tôi đếm vu vơ từng bậc cấp, thương hoài Hà Nội nắng Thăng Long. Mặt sân rướm máu hoa đào rụng, cô Bắc Kỳ ơi nhớ chẳng cùng…
Điểm Hẹn Tình Yêu
Điểm hẹn Tình Yêu nơi ngực trái. Em nâng chi vậy đóa hồng gai? Buồn lưng con mắt chưa vừa đủ, em gọi rồi chưa tên của ai? Một đám mây hồng đang đứng lại. Mùa Xuân hay én đậu bờ vai? Em ơi khung cửa trời bao rộng, anh muốn đo sông mấy độ dài, anh muốn nhìn em như bức tượng, nhớ em thêm nữa, nhớ chao ôi!
Điểm hẹn Tình Yêu – nơi gió thoảng qua từng kẽ tóc lạnh bàn tay. Người yêu tôi chải đầu trong nắng, hương tóc thơm lừng trọn buổi mai. Tôi biết tương tư từ độ ấy, nhìn theo từng cánh lá me bay. Sài Gòn nghe tiếng ai miền Bắc, mưa Bất Bạt mờ hết ngã tư…hết những ngã năm và ngã sáu, mưa dài quốc lộ tới Cần Thơ!
Ơi người con gái tay ôm cặp mà tưởng một thời ôm trái tim. Điểm hẹn Tình Yêu lồng ngực trái, chỗ nào đã nhớ để không quên? Bão qua thành phố lên rừng rú, sau tháng Tư mờ mịt tháng Giêng…Tôi có vạn bài thơ một chữ cho em nhìn thấy một mình em! Bây giờ xứ lạ, em còn đó, điểm hẹn Tình Yêu mây bốn phương…Tôi ngẩn ngơ tìm ai biển Bắc , bài thơ bay mỏi cánh mù sương!
Điểm hẹn Tình Yêu chôn ở mắt. Buồn ơi tôi giấu tuổi hai mươi…
Lòng Đau Non Nước Mỗi Lần Xuân
Hoa cà phê nở trắng đồi Ban, ôi nhớ làm sao bữa gặp nàng…Tôi mấy tuổi mà run lắm vậy, tưởng chừng thần tử chạm long nhan! Thuở đó, chiến tranh, rừng ám khói, Trường Sơn nắng rọi bốc hơi sương, Quê Hương không thể buồn hơn nữa. Người đẹp sinh trong buổi đoạn trường…
Thuở đó, em à, anh nói chi? Và em, có nhớ nói câu gì? Hình như hai đứa đều không nói. Em thăm cà phê. Anh lại đi…Trên lối quân hành, năm bảy phút, gặp em tưởng đạn xém qua tim! Ba năm đóng trại Ban Mê Thuộc là triệu năm trời yêu quý em!
Hoa cà phê trắng, trắng rừng xanh. Sắc trắng, vành tang thuở chiến tranh! Đầu tháng Ba không về lại kịp…Và em, từ đó lạc như anh! Biết em người Huế càng thương nhớ (đất Cố Đô và người Cố Nhân). Anh khoác tàn y nhàu cát bụi, lòng đau Non Nước mỗi lần Xuân…
Mỗi một lần Xuân, một mỏi mòn. Biết bao thuyền vỡ giữa trùng dương. Em là ngư nữ khi lìa núi. Anh gã tù binh gục cuối rừng…Anh sống! Trời ơi anh sống sót. Ước gì em cũng được Trời thương. Năm châu trái đất tròn hay khuyết, anh phải tìm em dẫu cuối đường…
Hoa cà phê nở trắng đồi Ban. Con mắt tôi lăn nước mắt nàng. Đầu tháng Ba xưa như mới sáng, đêm dài lịch sử hận không tan! Tôi tìm tôi kiếm nàng trong đất như một người mê cuộc đãi vàng. Em gặp làm chi mà nhớ thế, mà thương đứt ruột…hỡi Quê Hương!
Ôi Những Dòng Thơ Của Lệ
Anh xé mù sương buổi sáng. Xé hoài không rách em ơi! Tuổi anh đâu còn lãng mạn, yêu em như thuở Xuân thời…Là sao? Là sao, không biết! Thời gian quay ngược rồi sao? Hay là trước khi gục chết, anh còn một giấc chiêm bao?
Em ơi nhớ chi nhiều thế, thương chi dâu bể đời này! Anh còn chăng thời ngạo nghễ, tung trời mà xé hết mây? Em là vầng trăng chung thủy, anh ghìm trong ngực anh đây…Một chỗ Tình Yêu giấu kín, một nơi nước mắt sẽ đầy?
Em là Quê Hương bất tận bờ tre xanh biếc khói lam…Anh nhớ em từng buổi sáng mù sương lãng đãng mái tranh và tóc em xanh gờn gợn dòng sông con suối trong anh…Em ơi em là Kỷ Niệm: nụ hoa bất tử đầu ghềnh nở trong bình minh lấp lánh mây ngàn gió núi lung linh…Em ơi em là Tổ Quốc anh từng ngả xuống vùng lên xông pha đạp bằng gai góc, bẻ cong mũi đạn lằn tên…
Một sáng mù sương ở Mỹ, anh đi lên ngọn dốc trời, mơ màng vầng trăng chung thủy, hôn em cho ấm bờ môi, hôn em đến tàn Thế Kỷ, chỉ yêu tha thiết một người! Ôi những dòng thơ của Lệ, sáng nay, là đó, em ơi!
Los Angeles, Apr. 14, 2002
Nửa Thiên Tình Sử
Xưa thật xưa có một chàng Hoàng Tử. Vướng tội tình hóa sư tử đá giữ vườn hoa. Một ngày kia, một ông lão ngang qua, lỡ độ đường ghé chân khu vườn đó. Ông Lão có ba con, quá thương cô con gái nhỏ, nó thích hoa, ông thấy hoa hồng, bèn hái trộm cho con…
Sư tử đá hai con mắt mỏi mòn bỗng rực lửa , miệng gầm lên dậy núi. Nó thét vang: Ơ người kia phạm tội, phải chết ở đây để thế chỗ ta nằm! Ông lão run, quỳ xuống, ăn năn, ông nói rõ vì sao ông hái trộm…
Sư tử đá nghe, rồi, rươm rướm: Thôi ông về! Bảo cô ấy tới đây. Cả vườn hoa này, của cô ấy, chớ không ai. Ông lão mừng, chắp tay và đứng dậy. Ông được sống mà lòng thì nát bấy…
Về đến nhà, thuật cho các con nghe điều ấy. Hai chị la: tại con nhỏ này thôi! Yêu hoa chi cho Cha mắc nợ đời! Cô gái út ôm hoa thưa với Bố: Thôi Cha ạ, chuyện chi rồi cũng lỡ, Cha yên lòng, ở với các chị, con đi…
Buổi tiễn đưa, ôi một buổi biệt ly. Hai chị không rớt cho em giọt lệ, trời đất chưa bao giờ buồn như bữa ấy, người cha già tội nghiệp khóc như mưa. Ông đứng nhìn theo con như ngó nó xuống mồ, thầm khấn lậy tình thương nơi Thượng Đế…
Cô gái út bước vào vườn hoa khe khẽ. Cô đến chào sư tử đá đang ngủ ngon. Cô nói thầm thôi: tôi đúng hẹn và cô hôn đôi mắt nhắm nghiền của con sư tử bằng đôi môi tê điếng...
Bạn biết không! Cả khu vườn rực rỡ! Hoa tự nhiên như bảo nhau, cùng nở và…sư tử kia vùng dậy hóa ra người – một chàng trai đỉnh ngộ đẹp ơi! Chàng nắm chặt hai bàn tay cô gái, cảm ơn nàng đã cho ta trở lại để làm người…người yêu quý em!
Thiên tình sử, tới đây, còn thêm
Thôi, không viết làm chi thêm nữa…
Yêu Quý Em! Đời chỉ cần ba chữ
Tôi để vào tình sử của tôi!
Calgary, Apr.16,2002
Giỗ Má Năm Thứ Năm
Năm năm rồi, Má mất! Con vẫn chưa về thăm…
Con đi đã mười năm, nửa đường như đứt gánh…
Má mất một đêm Rằm, tháng Ba, mà sao lạnh?
Tháng Ba như Trung Thu! Từ nay…Rằm duy nhất!
Con lấy Rằm Má mất đặt tên Rằm Trung Thu
Những năm con ở tù, nhớ hoài Rằm tháng Tám!
Má thăm con, đêm sáng, Má nằm ngủ trong rừng…
Sáng Má tới K’ Loon, lội qua sông, Má lạnh!
Con thật là bất hạnh! Năm năm ở quê người
Nghe tin Má. Rụng rời. Chưa cho Má nụ cười…
Trời ơi sao Má mất? Con đập nát cõi đời…
Những chai bia vỡ vụn! Và thời gian cứ trôi…
Mới đó, năm năm rồi, Má nằm trong đất lạnh…
Con bây giờ hiu quạnh, nghĩa là con mồ côi!
Mỹ – Việt Nam xa xôi, con không về thăm Má
Nghĩa là xa xa quá, Má bạc phước , bạc phần…
Tháng Ba, một đêm Rằm! Năm năm rồi, Má ngủ
Buồn con bao giờ đủ…để đừng mơ Trung Thu?
Trung Thu xưa…ở tù, Má cho con thuốc lá
Vàm Cỏ và Điện Biên, từng đồng xu của Má…
Má chỉ ăn gói mì, đêm Rằm, nằm, Má chết
Với Má, gì cũng hết! Với con, Má vẫn còn
Còn-không-mất: Nỗi Buồn! Còn-buồn-hiu: Nỗi Nhớ
Tổ Quốc và Má ơi! Tại sao đời dang dở?
Con một đời lầm lỡ: làm Lính rồi làm Tù
Má một đời đau khổ…vui gì cõi Thiên Thu?
Năm năm rồi Má mất, giỗ Má bằng bài thơ
Đốt lên hòa nhang khói, con còn đó…ước mơ!
trần vấn lệ
|