Cái Cớ Làm Thơ
Ôi cảm ơn em biết mấy! Đọc thơ mà khóc ngon lành! Nếu anh đừng nhắc Bà Ngoại…thì em chắc không thương anh? Chắc không ngả đầu như vậy, chắc không con mắt long lanh…Chính em là thơ đấy nhé, đẹp hơn tất cả thơ tình!
Ôi cảm ơn em nhiều lắm, những bài thơ anh làm ra, làm chơi, thật tình không dám nghĩ ai để mắt nhìn qua…Ngày xưa có người Giả Đảo, ba năm làm được hai câu, đọc lại tự mình ứa lệ, nào ai ngó ngàng tới đâu…
Ôi em, em mà biết chuyện Giả Đảo đi về núi Thu, gối đầu trên hòn đá lạnh , vòng tay ôm cứng túi thơ…Em sẽ làm sao em nhỉ, có chia niềm đau của ai? Có thương người thơ cô quạnh? Có buông một tiếng thở dài?
Ôi em em thương bà Ngoại, không ngờ anh cũng như em! Tuổi thơ bên Bà vui chứ, Bà già rồi mất, buồn tênh! Nhiều khi miệng thèm viên kẹo anh hay chạy ra mộ Bà nhổ cái chân nhang ngồi cắn, tha hồ nước mắt ứa ra!
Ôi em em đừng khóc nữa, lát anh làm thơ cho em. Lát anh nói về hoa nở, nói về mây trắng trời xanh, nói về lá me ép vơ,û nói về tờ giấy mong manh chỉ có đôi dòng thương nhớ…mà trời bắt em yêu anh, chỉ mới cầm tay hồi đó…mà nay xong phiến thơ tình!
Ôi em ngẩng đầu lên với! Anh làm thơ Ngoại vì em…Không tin cứ lần tay mở, nhẹ giùm kẻo nát trái tim! Nhẹ giùm và lâu hơn nữa, để anh hôn lên tóc em. Để anh được kề vai sát. Để rồi anh bồng em lên…
La`m Sao Quên Sài Gòn
Nếu mình đừng nhắc nhỉ
lá me đường Nguyễn Du,
em đâu buồn đến vậy,
trời cũng chưa mùa Thu!
Sài Gòn sao âm u
trong lòng người xa xứ?
Và con đường Nguyễn Du,
bây giờ ai tư lự?
Ba mươi năm mà ngỡ
mới một ngày trôi qua!
Lá me từng lá nhỏ,
bay kìa chưa bay xa!
Hồi đó lá và hoa,
Trời cho em kẹp tóc.
Ba mươi năm như mơ
Trôi trên dòng nước mắt!
Em! Đừng ngồi cúi mặt
để anh hôn mùa Xuân
Nếu còn gì để nhắc
anh cố quên Sài Gòn…
Camonan
Cảm ơn người đã trở về
Tiếng con chim hót vui ghê sáng này
Người ơi người là sương mây
Tan đi rồi tụ tràn đầy nhớ nhung…
Người ơi người là con sông
Tôi là bèo bọt ôm chân người hoài
Nhưng sao người là gió bay
Xô tôi trôi dạt về ngày tháng xưa?
Người ơi người là buổi trưa
Bao nhiêu nắng nhớ chưa vừa nỗi mong
Nếu người là giọt mưa trong
Chao ôi tôi sẽ mát lòng biết bao…
Hôm người đi có nói chào
Hôm nay về lại, vui nào vui hơn!
Bởi thương mới giận và hờn
Nghe con chim hót hết buồn, người ơi!
Houston, Apr. 14, 2002
Hoa Tím Nở Trên Đường West College
Sáng nay anh phải báo cho em một…tin mừng:
Los Angeles hoa tím nở đúng như lòng anh mong!
Nhớ quá phượng bên sông, tưởng mình đang Phan Thiết
Mười năm rồi biền biệt, hoa tím mừng…rưng rưng!
Mừng…mà sao nước mắt nghe lưng lưng trong hồn
Mừng mà sao muốn khóc, em bỏ đi nữa không?
Khi em về như mong, anh thấy còn tất cả
Quê người và hoa lá, quê mình và núi sông…
Quanh đi rồi quẩn lại, nhớ em ơi vô cùng!
Ở đây không có phượng thì hoa tím cũng là…
Một chân trời thật xa mở cho đời điểm tựa
Em đã từng bên cửa nhớ về đâu nhớ không?
Hoa tím trên hè phố. Hoa tím trong nghĩa trang
Sáng nay anh lang thang, thương từng trạm xe bus
Một chỗ em dừng bước, hoa tím nở trên đầu
Màu hoa tím buồn rầu thấy em thành rạng rỡ…
Em về như em hứa! Hoa tím nở đúng mùa
Những bài thơ cũng nở cho em cài ước mơ
Cho mình thấy chỗ xưa – hai bờ sông Phan Thiết
Mười năm trời biền biệt, hoa còn trên môi em!
W. College, Apr. 17, 2002
trần tú uyên
|