Tháng Tư Năm Hai Ngàn Lẻ Hai


Có phải mùa Xuân đã tới rồi? Washington rực một trời vui…Hoa đào chào khách trăm phương hẹn, thiên hạ kia kìa – kẻ ngược xuôi!

Đầu tháng Tư Tây, Xuân nước Mỹ. Nước mình…ra Tết, vẫn còn Xuân. Thấy người vui vẻ, tôi ngơ ngác, chẳng có gì vui…hăm bảy năm!

Từ tháng Tư nào ngưng chiến cuộc, mùa Xuân lịch sử hóa mùa Thu. Tôi và bè bạn lau con mắt, vai nặng oằn lưng một gánh tù…

Là gánh thời gian dài mút chỉ! Đêm rừng ngày núi nghe chim kêu: “bắt cô trói cột” cha mày nhé, rồi tiếng “bắc kỳ” vang tiếp theo!

Mười năm ở Mỹ, mê mà tỉnh, tỉnh lại mê liền mỗi tháng Tư! Thiên hạ người ta vui với lịch, mình tay gỡ lịch, mặt bơ bơ…

Đứng dưới cội đào phơi tóc bạc, mười năm không có một ngày Xuân! Cầm như Thôi Hộ từng tiu nghỉu, hỏi đất trời đâu bóng mỹ nhân!

Lòng ngổn ngang buồn chuyện Nước Non, tuổi trai ngó lại mộng hao mòn. Bây giờ thì giống như ao cạn, ngày tháng đầy vun những khói sương…

Quả thật mùa Xuân tới với người – với mình súng đạn một lần rơi, là không mong nữa câu hồ thỉ, hai chữ tang bồng nước mắt trôi…

Ngó tấm hình Xuân rồi nhắm mắt. Tháng Tư! Hăm Bảy Tháng Tư qua, ở đâu thì cũng mùa Xuân vậy, sao xứ người hoa thắm thiết hoa!


Nghĩa Trang Trên Biển

Hồn em lát nữa về trong gió*ù, những chiếc thuyền xưa dựng lại buồm. Thiên hạ về đâu lòng Thế Giới? Mình nằm lại nhé, bến Trăng Sương! Em ơi có mọât vùng không cỏ, chỉ có rêu và chuyện lãng quên…Trời đất nhắc nhau từng kỷ niệm cho anh chìm mãi mắt nhung em. Tay anh từ thuở buông rời súng, muôn vạn đời sau choàng giá băng. Không có em, còn nhang với khói, còn thơ…thì cũng hóa Thời Gian!

Có một nghĩa trang trên biển cả, bia nằm trong nước ngập rong xanh…Mai kia thành phố đầy hoa tím, em cố ngoi mà ngó thấy anh!

* Thơ Trần Vấn Lệ


trần trung tá