Mẹ Ơi


Mẹ ơi, đâu suối tóc ngày xưa
Cho con úp mặt suốt hàng giờ
Những sợi hương dài êm gối mộng
Tuổi thơ đều đặn giấc tối, trưa

Mẹ ơi, đâu rồi những lằn roi
Vụt con khi bỏ học rong chơi
Con xưa lì lắm, đòn không sợ
Chỉ sợ khi nhìn mẹ khóc thôi !

Mẹ ơi, đôi guốc ấy còn không
Cùng đôi chân mẹ lấm bụi hồng
Những dấu chân hằn sâu lõm gỗ
Gai dùi, đá cắt, bạc màu son.

Mẹ ơi, mưa tháng bảy giọt ngâu
Có buồn như ánh mắt mẹ sầu
Tháng ngày đói kém, lưa thưa chợ
Nhìn con, thêm trĩu nặng lo âu.

Mẹ ơi, giữa rừng thẳm hoang vu
Sương theo gió núi chắn ngõ mù
Thăm cha dang dở đời binh nghiệp
Ngục tù hay nấm mộ âm u.

Mẹ ơi, bên bể sóng chiều nao
Mẹ đẩy vội con xuống lòng tàu
Ruột gan đau thắt lời kinh nguyện
Bao giờ con, mẹ lại gặp nhau ?

Mẹ ơi, trên phố vắng chiều nay
Chỉ nhớ mẹ thôi, nhớ thật đầy
Con ước thời gian trôi ngược lại
Ngọt bùi bên mẹ trọn phút giây...


TVũ (04/23/02)