Ngân Hà
Đêm đêm nhìn giải Ngân Hà
Ngàn sao lấp lánh lòng ta mơ màng
Đất trời một cõi thênh thang
Tình yêu chăng cõi thên đàng bao la ?
Ngập ngừng ta hỏi lòng ta
Thiên đàng có phải thật xa thế trần
Nhìn sao, lòng thấy bâng khuâng
Bỗng mơ bay đến non bồng, nước tiên
Làm nàng tiên nhỏ diệu hiền
Bỏ quên nhân thế lụy phiền sau lưng
Cùng bầy tiên hát tưng bừng
Rồi nâng chén ngọc reo mừng đoàn viên
Ngân Hà vẫn sáng hằng đêm
Hồn nàng tiên nữ bỗng mềm như tơ
Ai gieo thương nhơ vào tho ?
Non tiên nàng lại vẩn vơ ... nhớ người .
Sương Mai
|