Xin Ở Lại Đây Cùng Mặt Trời
Gói cho vừa một chiếc khăn tay
Buông nghẹn lời thương ở mặt ngoài
Con nước cuộc đời trôi lỡ dỡ
Cũng đành làm núi đứng trông mây
Ghép cho đều một màu im vắng
Đưa vội chiều lên thiêu vạt nắng
Xin ở lại đây cùng mặt trời
Ngủ qua đêm với cuộc tình tôi
Nhớ cho vừa một dấu tím than
(Dẫu ở lòng mưa đã ngập tràn)
Niềm thở nương theo làn khói cuộn
Đậu trên thôn lạnh, ngọn đèn vàng
Trong tay, tình nhủ đầy đôi lứa
Lúc mất, tình chia không vẹn nửa
Nửa thuộc về em hơn một nửa
Nên tình nghiêng hết trên vai thon
Em về nội cát bay trong gió
Sầu nét tương trùng với nỗi đau
Đêm lắng phì nhiêu rơi nặng phố
Em đi chưa vội đã .. chìm sâu
Yêu những nhớ, vui sầu anh những nhớ
Tình là em, ngọt đắng cũng là em /.
Mar.27.02
(Đông muộn màng rơi)
Ở Một Bề Nước Đổ
Khi nhân gian không có chỗ đứng thấp hèn
Người ta mặc áo sa-tăng
Khi nhân gian không có chỗ đứng cao sang
Người ta đi làm hình nộm .
Khi giường chiếu không có gối ôm
Cái gối nằm làm vật hy sinh đáng kể
Khi chiếc hàng rào không có kẻm gai
Cỏ cây mọc lên thay thế .
Khi không có sự cọ sát trên không
Sự buông tự do mất hút
Khi không có sự quấn quít
Loài người làm nỗi chia ly .
Ở vùng nước sâu thẳm
lại là chỗ ấm nhất
Ở bề cao tâm hồn
ta thấy mình nông cạn và tan biến
Khi ánh mắt nhân gian còn đầy sĩ diện
Ta nhớ ta là cọng cỏ hứng đầy sương .
Mar.31.02
(cảm xúc)
Hương Trầm
Em ơi! Gió rụng vệ đường,
Lá cây bay hết mùi hương dậy thì .
Em hãy nhìn anh đi !
Cho tay anh
nhặt
khoan ghì hương bay .
Và hãy ngồi xuống đây,
Nâng bờ ngực
hứng
nắng đầy vai thon .
Anh sẽ uống thơ hồng
Bằng tim thi
vì
đẫm nồng ngôn em .
Anh sẽ ướm hơi men
Quanh đường cong
chạy
rong viền mi hoa .
Anh sẽ ngỏ Xuân qua
Trên tay em gấm nhung ngà ngọc rơi .
Anh sẽ yêu loài người
Như yêu
môi thắm,
nụ cười điềm nhiên .
Em ơi! Dù chẳng là duyên,
Cũng xin trời đất còn nguyên hương trầm .
Apr.02.02
(mấy dòng thơ say)
Khúc Viễn Sầu
Rồi tất cả trở thành thân thế lặng
Ngày trần gian mưa nắng vỗ đều tay
Đất lại khô, lại ướt cái mảy may
Ta sẽ hát lời rêu xanh với đá
Ta sẽ chóng già nua cơn buồn bã
Như ao sâu ôm lấy bùn lầy riêng
Như lũy tre kẽo kẹt ở quê miền
Như giun dế, như ve sầu tức tưởi
Ta sẽ hát (tự không còn tiếng chửi)
Ngày trần gian môi nắng cắn môi mưa
Em sẽ nghe như đất, đá ậm ừa
Em sẽ thấy từ lúc vừa khép mắt .
Rồi ẩm ướt mọc linh hồn rau đắng
Cát bụi phơi thân cúi mặt im lìm
Gió trốn về vùng vịnh nằm lim dim
Biển ôm sóng gục đầu vào ghềnh đá
Rồi ong bướm vì hoa mà xa lạ
Cỏ chẳng còn thèm mùi mẫn với sương mai
Đêm với ngày đứng ở hai bờ vai
Và tay trái bỏ bê bàn tay phải
Em sẽ hát trong viễn sầu tự tại
Ngày trần gian lên tiếng nói lưu vong
Ngày Tình Nhân trai gái chẳng ra đường
Em sẽ hát lời trầm ngâm mái tóc
Em sẽ hát (tự không còn tiếng khóc)
Ngày đầu Xuân, ta không thấy mặt nhau ..
Apr.10.02
(1 ngày buồn khốc liệt)
Người Thơ
Em, trong tôi, là ai ?
Làm sao tôi định đoạt
Chỉ biết là em hay
Đến, đi như khoảnh khắc
Em không là giọt mật
Mà lòng tôi khao khát
Em không là rượu nho
Mà hồn tôi say thơ
Em chẳng thể là ngày
Mà chân trời xanh ngát
Em đâu thể là đêm
Mà cung trăng vàng hạt
Em nào phải cơn mưa
Mà sao tôi vẫn nhớ
Em đâu là hơi thở
Mà gió cứ đong đưa
Em có là tình yêu
Màu tơ chiều hồng, tím
Tôi về hỏi con tim
Nó tí toe: chả hiểu !..
Em như là tâm thơ
Một lần tôi thèm nghĩ
Em như là gối mơ
Một đời tôi thi vị
Em ..chỉ là em thôi ...
Tôi ..
quên mất tôi rồi .
Apr.18.02
(em, niềm thơ)
Nguyen Khoa
|