Cảm Ơn Em Hoa Bất Tử
Em gửi cho tôi hoa bất tử – tên Tây Phương gọi một loài hoa. Nó không thơm tựa lan hay cúc, mà nó cao sang tựa ngọc ngà…
Ngà ngọc là riêng của một người, là buồn chắt lọc hóa niềm vui. Em cho tôi trọn lòng thơm thảo – một nụ hoa ngàn vạn thuở tươi!
Em cho tôi vậy, em không tiếc. Em bảo từ nay mình có đôi, anh ngó xuống hoa anh sẽ thấy, trong hoa lấp lánh…miệng em cười!
Ờ thì mình đã từng tâm sự: mỗi trái tim là một khúc sông. Em ngược đường trăng tìm góc núi, tôi xuôi ghềnh thác đến muôn trùng…
Hai trái tim từ ra đại dương, núi sông non nước mở con đường. Em và tôi gặp nơi giao điểm, một chỗ không ngờ chỉ một phương!
Từ đó Tình Yêu thành Bất Tử và Hoa Bất Tử nở trên tay – của em, ngà ngọc trao tôi giữ, một nụ ân tình không để phai!
Em gửi cho tôi Hoa Bất Tử – trái tim em hóa Mặt Trời Hồng. Những đêm mưa gió tôi nhen lửa, sưởi ấm cho tình chung Núi Sông!
Mình gặp rồi xa nên nhớ thương…Chỗ em, tôi tưởng một sa trường, chỗ tôi em biết còn gian khổ, không đứa nào lo chuyện bất thường…
Bởi Hoa Bất Tử không hề héo, mỗi cánh là em ôm ấp tôi, mỗi cánh là tôi ngăn cản gió để em nồng mãi nụ hôn môi…
Người Đi Một Nửa Hồn Tôi Mất
Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ…
Nói thế, thật ra còn tỉnh táo
Gửi người, gửi được hai câu thơ!
Nửa hồn đã mất, ai ăn cắp?
Hay lạc trên đường…đi kiếm trăng?
Hỏi đám mây qua, mây chẳng đáp
Hỏi người đi ngược, chẳng ai thân!
Với nửa hồn sau là tuyệt vọng
Không điên thì cũng đã như khùng…
Người yêu đâu phải là hoa cỏ
Thi sĩ sao đành như bướm ong?
Tôi không làm thơ. Tôi chỉ chép
Của Hàn Mạc Tử hai câu buồn
Ngâm chơi mà thấy lòng man mác
Không khéo rồi mình cũng nhớ thương!
Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ…
Mai mốt thất tình tôi nói thế
Lòng ai không động, tội không thơ?
lê nhiên hạo
|