Kinh Chiều


Chiều xuống,sương phủ mờ mọi vật
bên song thưa,
dáng mẹ ngồi lặng im
Chút ánh sáng,
hững hờ và yếu ớt
Soi bóng gầy
đổ xuống thềm lạnh câm.

Mẹ khóc.
Không bằng giọt lệ gầy qua khóe mắt
mà chính bằng cuộc tan biến thương đau
giọt lệ đỏ như giọt máu nào
đang chảy ngược về nhiều năm trước.

Mẹ mang thân một loài cổ thụ
che cỏ cây bé nhỏ trước cơn giông
lốc trốc da,
máu chảy,
vẫn gắng gồng
mang đời mẹ đổi đời cho con trẻ

Trong dòng chảy phủ phàng và nghiệt ngã
trò chiến tranh, mẹ chỉ là nạn nhân,
thương tâm thay định mệnh đã an phần
dao đồ tể có màng chi sinh mạng

70 năm.
nổi trôi theo vận nước
khổ đau nào mẹ chẳng bước chân qua
có ngờ đời vẫn lắm xót xa
70 tuổi
sống đời không tổ quốc.

Nắng đất khách không làm vui được mẹ
mưa tha hương chỉ thêm xót trong lòng
lũ cháu con, bọn chúng có biết không ?
mẹ cam phận chỉ vì thương con cháu

Có đôi khi giữa công viên ngơ ngáo
chốn đông người mẹ vẫn thật cô đơn
Tháng năm qua, tóc mẹ trắng thêm hơn
nhìn chiếc lá rơi xa cành ...
mẹ khóc.

Và ánh sáng cuối ngày đã tắt
mẹ vẫn ngồi im lặng với câu kinh
Lòng mẹ đau khi niệm câu thái bình
không dám hỏi bao giờ về cố quốc

Bao nhiêu năm vẫn hoài câu kinh ấy
Phật trên trời gạt gẫm mẹ bao năm
Mẹ gắng tin
dù biết có thể lầm.Kinh mẹ đọc chiều nay sẽ khác

Dù ngày mai mẹ đây đã thác
vẫn mong rằng đất nước lại trổ hoa
những lời kinh chợt bổng thiết tha
ngày đang tắt
nhưng lòng người đang nhóm nắng

Hoàng Vi Kha