Tương Tư
(tặng HKL)
Thấy bước ai về trên ngõ khuya
Tưởng như neỏ phố có em về
Nghe từng nhịp thở theo hơi thuốc
Thầm trách sao mình lắm mộng mơ
Có phải em thương xao xuyến không?
Nửa phần nhung nhớ, nửa bâng khuâng
Hay là em chẳng hề hay biết
Một kẻ đêm nào cũng ngóng trông!
Anh nhớ hôm naò trên lối đi
E ấp nhìn em biết nói gì
Chỉ biết ghi vaò trong kỷ niệm
Một mối tình câm lắm cuồng si
Gío thổi phương naò cho lá bay
Cho sao rụng xuống những vầng mây
Cho tà aó tím căng hơi gío
Cho lòng chưa uống rượu mà say
Một tuần tất cả có tám đêm
Bẩy đêm ngồi nhớ tới bóng em
Một đêm anh viết vaò nhật ký
Kỷ niệm ban đầu lúc mới quen
Rồi một chiều nao anh bước đi
Ngơ ngẩn lòng đau biết nói gì
Vì chưng anh vẫn là xa lạ
Ô kìa sao bỗng lệ dâng mi
Yêu
Anh còn mỗi giải khăn điều
Anh đem tặng nốt người yêu mất rồi
Mây giăng kín cả núi đồi
Buồn như cả một cuộc đời nhớ mong.
Đaò Trọng Thuỷ
|