Sau Mùa Xuân
Thanh Sơn
Trước Tết, ai cũng trông ngóng cho mau đến. Nhà nhà hăm hở sửa soạn đón giao thừa. Tết qua rồi, chẳng ai còn để ý. Những chậu hoa bỏ mặc ngoài hè. Bánh Chưng, bánh tét vừa tự mua sắm, vừa do người biếu, ăn mãi không hết, đành cắt ra từng miếng nhốt vào ngăn đá để lâu lâu ăn lại. Bởi vì ngày tư ngày tết ăn quá nhiều mỡ, dùng quá nhiều béo, nên bây giờ trông thấy miếng thịt là ớn lên tận cổ. Thời gian lại trở về từ đầu, cái chu kỳ xuân, hạ, thu, đông lại lững thững diễn tiến. Anh thu dọn mọi thứ trên bàn thờ, bọc giấy cất đi cho mới mãi. Cuối năm nếu cần, lại chỉ chùi bóng qua loa là có cái dùng tiếp. Ngọn nến đỏ thắp 3 ngày Tết mãi vẫn chưa hết, bỏ thì thương mà vương thì tội. Mua thứ thấp thì e mang tiếng bủn xỉn keo kỳ, mua thứ cao thì thắp hoài không hết. Cuộc đời chết vì ba cái danh hão. Mặc dù ai cũng biết Tết thì ai lo phận nấy, hơi sức đâu tọc mạch xăm xói chuyện người. Song ấy vậy mà vẫn sợ, lỡ có tay tọc mạch vào thăm, mắt nhìn như cú vọ, để bụng để dạ, khi về kháo với vợ với con "thằng cha bủn xỉn".
Sau mùa xuân khối việc phải lo. Nợ nần mượn vay sắm cho 3 ngày xuân mới, giờ bắt đầu phải tính trả. Còn khoản tiền nhà, tiền chợ, cái quần cái áo, xăng nhớt, linh tinh, chậm chân là ra nằm đường. Ấy vậy mà ai thấy Tết cũng nôn. Không lo được nhiều thì ít cũng coi cho được. Thế nên giờ mới khổ. Quen ăn không quen nhịn thì giờ phải chịu trả nợ đời.
Căn nhà bên cạnh, sau Tết nào cũng quay đi quay lại cái bài "ôi mùa xưa, buồn như lúc xuân sắp tàn", nghe dai dẳng mà phát bực. Tuổi già dỗ giấc ngủ đã khó mà nằm râm ran nghe kể chuyện xuân tàn, sao mà lòng nóng như lửa đốt. Đêm năm canh nằm nghe tiếng thạch sùng chép miệng mà nghĩ rằng chính mình đang than hay con vật đang than.
Năm qua mùa xuân dài thêm một tháng nên hoa hòe lạc điệu. Vừa Tết xong, hoa vàng nở rộ tưng bừng. Thấy những cánh hoa lại nghĩ về chuyện đẩu đâu. Có một dạo đi đâu cũng thấy hoa vàng mọc đầy lối. Rồi qua năm sau thì không gian hoa thu hẹp lại dần. Những nơi đó mọc lên các công trình xây cất, chỗ thì cư xá, chỗ hãng xưởng ngoi lên. Đã tưởng tên thung lũng Hoa Vàng thui chột dần cho đến hết. Thế rồi làm ăn khựng lại, chỗ còn tiếp, chỗ ngưng ngang, trông lổm nhổm chẳng đâu ra đâu. Hoa Vàng nhờ đó lại mọc xen vào các khoảng đất trống. Hoa nhiều thì việc lại thưa dần, người nghỉ sở, nghe càng thêm ớn. Trăng tròn lại khuyết, sông bên này lở, đất bên kia bồi, có đâu cuộc đời trơn tru, nhẵn thín. Mới hay đâu chỉ mong mà được, đâu phải ước mà thành. Vậy mà con người vẫn lăn chân vào vòng danh lợi.
Sau mùa xuân ngồi suy nghĩ vẩn vơ. Mới thấy nói là vậy mà không phải vậy. Một năm 365 ngày, trông đi ngoảnh lại thấy chuỗi ngày chồng chất. Chân tay một ngày một run, hơi thở một ngày một ngắn, đời người lơ lửng như diều. Chợt một hôm nghe báo thằng bạn đang khỏe cui cui bỗng phải vào nằm viện. Phổi một bên cắt bỏ và bây giờ đang trong tình trạng hôn mê. Muốn đi thăm vẫn hẹn lần, hẹn lữa. Nhớ lại ngày nào thơ thẩn tràn đầy. Nằm xuống là mọi vần tắc ứ. Vậy mà ai cũng thích chen vào.
Năm nay là năm con ngựa. Ngựa phi, ngựa phi đường xa, biết có nên cơm nên cháo gì. Hay chỉ suốt đời làm thân bị bưng bít kín hai mắt. Hình ảnh con ngựa già miết vó trong đêm hay hình ảnh bầy ngựa hoang chạy thi với tầu hỏa nghe chừng như đứt ruột từng đoạn. Sau mùa xuân ngày đợi tháng chờ. Khai bút với cảm tình lẫn lộn. Thương cho mình và cũng thương ai. Giọt nước mắt lăn dài không dứt. Không nhắc thêm chuyện non nước dãi dầu. Để thấy lòng bớt khổ, bớt đau. Và chỉ xin năm nay đỉnh lũ tha cho một lần quên ghé lại.
Sau mùa xuân suy nghĩ lan man. Tự hỏi: Được gì, ích gì?
Thanh Sơn