Lời Ngỏ : Quà Quê

Thùy Nguyên Thảo

 

 

Đêm nay, trăng sáng vừng cao, tôi ngồi nhìn những sao lấp lánh cuối vòm trời, lòng hiu hiu ngọn gió buồn cố hương. Tôi nhớ ngày nào còn tung chạy trên ven đê đầu làng, cùng giỡn đùa với đám bạn trẻ đồng tuổi dưới ánh trăng đêm

 

Đêm nay, trời mưa thật lạnh hạt. Những giọt mưa bay man mác nỗi niềm. Mưa rơi như mãi còn giăng lối nhỏ lòng trời. Tiếng gió vi vu reo trong đêm vắng. Ôi, cơn nhớ về quê hương như hoen đỏ mặt trời chiều. Cơn nhớ đến cuộn tràn. Cơn nhớ đến bất tận. Từng làn mưa rơi như dấu thủy triều đêm, rơirơi mãitrong buốt cõi lòng. Từng ngọn gió buồn như sóng lòng hoàng hôn. Bạn ơi, người hỡi, ước chăng, ước một ngày được bước thênh thang trên đồng xanh xứ Mẹ, trên cỏ dại quê nhà. ước được nhìn những cánh đồng lúa xanh ngát lòng người, được thấy những con sáo diều bay trong đêm, được nhìn tàu chuối phất phơ trong gió , được ngồi trên con đê, bên rạch nhỏ, được thấy lại một lần nữa những giòng sông vàng cát phù sa

 

Nỗi niềm tôi. Nỗi niềm bạn. Nỗi niềm người xa quê. Ôi, nỗi nhớ về vùng đất quê .  Cha già muôn thuở, về người Mẹ già còn lại, về dòng quê một khuya lộng sáng trăng, về tiếng đêm giã gạo, về con trâu cày nửa sáng bình minh, về những câu lớ nơi đồng lúaCơn nhớ về quê nhà như vẫn mãi còn giăng giăng ức những đêm quạnh buồn.  giờ đây, tìm thấy chăng, chỉ qua bóng hình vãng, qua những thơ đồng cảm, qua những cánh nhạc tri âmNgười ơi, xin san s cùng nhau những nỗi niềm về góc trời nhỏ quê hương, như hãy gắng cố thêm lần nữa ru ấm tim người trong những đêm quạnh vắng tìm về, như để mong xoa dịu chút nào những u hoài viễn xứ khôn nguôi

 

ai hiểu u hoài của sóng
vẫn
vỗ bờ vang vọng ngàn năm
thủy
triều giật sóng xa xăm
bạc
đầu sóng vỗ tìm thăm lại bờ“ (1)

 

Tôi nhớ chăng? Bạn nhớ chăng? Nhớ về quê hương, về cánh đồng khuya, về bóng trăng đêm, về đồng lúa mạ, về nắng nghiêng nghiêng gió, về khế xanh, về hoa bưởi trắng, về em gái quê tóc đen với đôi mắt tròn ngây ngây dại, về tình người chân chất nơi cuối trời xưaCơn nhớ về quê nhà như cuộn mãi trong đêm, trong tôi, trong bạn, trên mãi những tháng ngày lưu lạc. Những nỗi niềm dạng hun hút lòng người, như mãi còn đó, mãi man mác buồn trong từng mỗi giấc mùa thao thức âm:

 

n còn chăng lu nước mưa
đưa
nước bằng máng xối thân dừa

ngụm nước ngọt lòng ta thuở ấy

ngây ngất tình quê nói sao vừa” (2)

 

Tình gái quê chân chất lạ. cỏ xanh như đan buồn nỗi nhớ. Con đê đầu làng uốn khúc quạnh giá lòng. Những thửa ruộng màu me. Cây cầu tre ngang rạch. Cánh sáo diều bay trong đêm. Hương hoa lục bình tím. Khóm tre thon khom mỏi màu gió chiềuÔi, những hương vị quê, rất quê, của người miền xa, gởi đến người phương xaBạn bao giờ, tôi bao giờ chạnh  nhớ về một quê huơng Việt Nam nghèo nàn nhỏ, về làng xưa thuở nào, về tình em gái quê trao gởi, về tháng ngày nào còn ươm tóc măng non tuổi dại bên trường làng

 

gửi anh nắm cỏ ven đê
chút
hương hương cau trắng
sáo
diều diều đê  

gửi anh chút khói lam chiều
hương
rơm rơm ngai ngái
chiếc
lều lều bên sông  

em sẽ em sẽ gửi thêm
lục
bình hoa tím giữa giòng
khóm
tre tre xào xạc

gửi lòng tấm lòng gái quê…”  (3)

 

Xin phút giây này, mãi còn đó, cho tôi, cho bạn, ru chạnh lòng người, để nhớ về quê Cha, để mong về xứ Mẹ, để cõi lòng dịu ngát, để linh tri còn chỗ tìm vềtrong hương ấm dịu ngọt của tình quê một thuở ngày nào

 

Thùy Nguyên Thảo

 
mời nghe chương trình Quà Quê
đài phát thanh Bolsa Cali
Uyên Diễm thực hiện
Real Player
mp3
wma

(1) U Hoài Của Sóng, thơ Nguyễn Thanh Trúc  
(2) Thương Hoài Góc Trời Quê, thơ Nguyễn Thanh Trúc, nhạc Nguyễn Tuấn
(3) Quà Quê, thơ Nguy
n Thanh Trúc, nhạc Nhật Vũ