Vô Ưu Thảo
Biển khuya sóng vỗ hằng sa
Buồn em khua động dấu tà hư không
Tay gầy vén tóc thiền tông
Bỏ quên trái oán giữa lòng khói sương
Tóc em dạ lý lai hương
Quyện trầm thơm gió mười phương chẳng về
Lãng rơi chiếc lá bồ đề
Giữa đêm mộng trắng nhập mê sa bà
Em ngồi dưới cội Đa La
Chập chờn nghiêng bóng tôi qua vô thường
Mõ tràng lóc cóc cung tường
Gọi nhau thức tỉnh tuyến đường vị lai
Mai này em có thừa sai
Tôi chân mục tử quẩy vai la đà
Sân chùa vọng tiếng ê a
Mật âm tiền kiếp lời ca nhiếp vàng
Từ em hơi thở chiên đàn
Nở bông Diệu Pháp tam quan ngát lừng
Anh về cội Hạnh ngả lưng
Trăng soi mấy đóa phù dung mộng cầm
Khi nào trẩy hội ngày rằm
Chia tay anh giữ nhánh trầm luân đau ...
Hồi chuông nở đóa Vô Ưu
Sao đêm thất tịch nghe lưu luyến sầu ?
Thiên trù thôi đợi kiếp sau
Phiên tôi định quán tin mầu nhiệm kinh
Em về giũ bụi hư sinh
Sa di ngọc ý trung trinh sao trời
Chia nhau nửa bến luân hồi
Nửa bờ khiết đạm nửa đời vị tha
Hôm nào sinh nhật hà hoa
Cung nghiêm em hát bài ca diệu huyền
Anh thời tịnh khẩu cô miên
Gối kinh nghe tiếng gió thiền vãng lai
Em chừ an trụ vô nhai
Tâm Hương nở cánh Liên Đài độ nhân
Anh đi vấn đế tầm căn
Độc đinh một cõi Từ Hàng trú cư
Muông cầm phủ phục Chân Như
Em về dâng đóa Vô Ưu cúng dàng ...
Uẩn Khúc
Vẫn hắt hiu hoài, một nhánh rong
Dập dềnh bóng nước dạt trôi sông
Như loài chim khách, lìa xa xứ
Biền biệt chân trời... núi đổ giông
Vẫn xác xơ hoài, một nhánh rêu
Phong sương mái ngói, nỗi đìu hiu
Như con sâu dại, chia lìa lá
Lẩn khuất đồi hoang... quạ háu, kêu
Vẫn luyến lưu hoài, một nhánh sông
Tẽ, ly trăm khúc, biệt đôi dòng
Về đâu ? nương rẫy, triền xanh lúa
Giục giã, trâu kêu, thóc gọi đồng
Vẫn tiếc thương hoài, một nhánh hoa
Tuổi thơ tôi vỡ, nắng hiên òa
Phân ly từ chuỗi ngày chinh chiến
Tan tác hoa tàn, bay xót xa
Vẫn thiết tha hoài, một nhánh Quê
Rưng rưng khói nắng thả bờ đê
Mênh mang lời hát buồn trong gió
Hoa nở ven sông... nỗi nhớ về
Vẫn xốn xang lòng, một nhánh thơ
Đong đưa võng mẹ, tiếng ầu ơ
Câu ca dội thẳm trời thương nhớ
Trũng xuống hồn đau, cõi sống hờ
Vẫn chắt chiu tình, một nhánh tâm
Bím chờ vai hẹn, tóc cài trâm
Chung thân một mảnh sầu ly xứ
Một góc tha phương, lệ ứa thầm
Mãi sát sây đời, một nhánh tôi
Sông Quê cuồn cuộn, cuốn hoa trôi
Rong rêu ẩn tích hồn thơ cũ
Tâm uẩn... mưa giăng phủ kín trời !
Quỳnh Hoa
Sương sa tách hạt thầm thì
Nở đi, em hãy nở đi, kiếp sầu
Nhìn em … lạc phách đêm thâu
Những vì sao loáng bạc màu như vôi
Nửa buồn chấp chới bờ môi
Nửa vui thất tán mé đời quạnh hiu
Trăng nằm vỗ giấc đăm chiêu
Đêm và tôi bỗng chia đều suy tư
Ngậm ngùi .. đi ở … phù hư
Những vì sao lẻ rơi từ thinh không
Mưa đêm lất phất phập phồng
Phút giây bỗng bạc má hồng đời hoa
Bóng đêm vơi cạn dần dà
Dạ cầm hót khúc thương ca lạc loài …
Vương Ngọc Long
|