Nhẹ Bước Vào Đây


Tôi bước vào đây
Lòng rất nhẹ
Sợ làm kinh động.... nhánh sương tan
Sợ em hồ mắt còn dư lệ
Khóc đoá hoa tàn
Khóc dỡ dang

Tôi bước vào đây
Gió đầu thu
Cánh Hạc cao bay bóng mịt mù
Bên trời lận đận hồn thu lạnh
Gió của đầu thu...
Gió gọi thu

Tôi bước vào đây
Hạt mưa rơi
Lạ dấu chân quen giữa phố đời
Hạt theo lá rụng buồn không hết
Hạt kết tàn sương
Gữi đến người

Tôi bước vào đây
Lòng rất lạ
Đá vô tình.... lặng lẽ ngàn năm
Suối quanh co.... vô vàng khó hiểu
* Cõi đi về * một cõi mù tăm

Tôi bước vào đây
Lòng ái ngại
Nói câu gì ...
Kẻ ở đầu sông
Lá thu rơi chìm trong mưa bụi
Nhớ muôn trùng
Cánh Hạc xa xăm


Hạt Bụi Quê Người


Hơn hai mươi năm
Không trở lại nhà
Nỗi hoài mong trắng cả mùa xuân
Tháng năm kéo dài xa cách
Thắp lên ngọn nến
Soi tìm ký ức
Khói lam chiều nhàn nhạt bờ tre
Ruộng đồng xanh hồn nhiên tuổi trẻ
Khúc Huê Tình dìu dặt đêm thanh

Hơn hai mươi năm
Mẹ còn mỏi mắt
Cánh Nhạn biệt ngàn
Biển Bắc xa xăm
Gió Đông sang dài thêm hiu quạnh
Đêm vô cùng bóng lẻ chờ Xuân

Hơn hai mươi năm
Một đời viễn khách
Hạt bụi quê người
Nhớ đất phù sa
Có lúc trong mơ
Khóc tràn nước mắt
Vuốt lại mái đầu
Tóc đã sương pha...


Trần Thế Phong