Những Chiều Tình Thầm Lặng
tặng Nguyễn Thanh Trúc
trên từng mỗi dấu chân em đi vội
những luyến nhìn anh bên cạnh ưu tư
cơn mưa nhòa chiếc thuyền trôi tình lỡ
từng giọt thầm thương nhớ... gió như mơ
chuỗi đêm rơi ru nhịp lòng biển sóng
nắng hạ tàn còn lạnh nỗi giá băng
thoáng mây chiều, hoa ngã màu soi bóng
lệ cay nồng, mưa sẽ bao giờ ngưng ?
những phút yêu, tình cho nhau hoang dại
cánh rực nồng cháy đỏ những trời khuya
sóng ngạn bờ đã chia đôi duyên phận
mặt trời chiều tẻ lạnh với cô liêu
ánh trăng buồn như lửa hồng muôn nhánh
suối đêm dài vắng bóng những vừng sao
em, chim nhỏ, ngỡ ngàng trong sương lạnh
anh, giòng đời, tuôn chảy mãi thương đau
nét dấu yêu đã hoàng hôn ký ức
dĩ vãng tình, cơn xoáy cuộn trùng khơi
tháng năm dài ghi mòn trên dốc tuổi
chiếc nhẫn mơ: sầu nặng ngón tình thơ
đôi mắt buồn, anh gọi mưa làm bạn
những hạt dài, con bóng nước thâu đêm
đôi môi đó đã ươm hồng mộng nhỏ
cõi trăng thề sao lặng lẽ trời xưa ?
hạt phù sa, thủy triều cô quạnh giá
đêm não sầu hiu hắt giọt sương rơi
tình ngày mai đã phôi pha làn gió
... một kiếp nào nối lại giấc hoa mơ
Thùy Nguyên Thảo
|