Khi B Bnh

Quan Dương

Bàn tay ai đó như có điện
Khi chạm vào tạ Ta rợn người
Không hiểu vì em, ta nhuốm bệnh?
Hay trời trở gió bị flu ?

Chỉ biết suốt ngày ta ngầy ngật
Bồ hòn ba chén còn một phân
Trùm chăn ta uống nghe đắng nghét
Chảy từ cuống họng xuống trái tim

giả sử ta em không gặp lại
Bàn tay đừng níu thuở phần lìa
Thì chắc gì ta thê thảm quá
bệnh tình đâu đến nổi trầm kha

Cũng bởi tình xưa em là điện
Nên ta bị chích một ngàn volt
trái tim lì lợm đành cháy nám
thoi thóp chờ em nhỏ thuốc tiên

Có phải mùa xuân đang chuyển tiết?
ngày mai nắng sẽ rực lên vàng?
Có phải tình yêu là cút bắt ?
Như vậy dù xa, em vẫn gần

Khi bệnh lòng mềm hơn cọng bún
Tìm em ta thiếp vào cơn mê
Ta lục từng ngăn trong vô tận
Lọn tóc dài vươn thuở trói nhau

Quan Dưong