Em Tháng Mười
khi nào tháng mười
qua con đồi nhỏ
nắng đổ vàng tươi
rực rỡ khung trời
xua chân mùa hạ những cánh hoa tươi
rừng lá chập chùng khoe màu đồng cổ .
em mặc mùa thu
lên những ngọn cây
tạ ơn hoàng hôn
xào xạc tháng ngày
những cánh rừng phong thiên nhiên diệu vợi
em bước những chiều phiến lá vàng tay
ta gọi tháng mười
tình yêu mật đắng
em đến rồi đi
bằng bước chân ngoan
đỏ máu,vàng trời,ly rượu hợp tan
khi nào tháng mười qua đời vắng lặng.
Tháng mười qua
khe lá gọi tên em.
Khi Ta 20
khi ta hai mươi em mới sinh
xa cách nhau hơn một khoảnh đời
cách con phố cũ già muôn tuổi
nhưng chẳng cách nhau một ngăn tim
khi ta hai mươi em mới sinh
em trong nôi cỏ và bú mẹ
tiền kiếp ầu ơ gieo tiếng khóc
ta giật mình đời xưa nhớ quên
khi ta lưu vong en lên mười
răng trắng thưa hàng gọi cà-rem
nhảy ô bằng những vòng tưởng tượng
phố nhỏ em đi thiếu ánh neon
em ở Sai-gòn,ta Ca-li
tuổi hăm lăm nắng treo cháy mộng
rao bán cho đời,biết mơ gì
bán giấc mộng nào đủ chiếc Dream.
Ai Nói
ai bảo tình yêu lãng trôi
tơ chìm phím nhạc quanh đời
ai bảo tình yêu dao nhọn
hôn mê tướm máu tim người
ai bảo tình yêu quẩn đói
vết chông bức rức ta mang
ta bảo tình yêu hoa khai
ủ em hình hài kiếp trước
là hồn chẳng tụng kinh mê
tay ngu vũ điệu hỉ hoan
là hồn còn e lạc bước
lao thân xuống vực tình nhân
là em xuôi tay phủ nhận
tình yêu chẳng trọn hiến dâng
là hồn còn e tắt thở
vì chưa sống thật bao giờ
khi đêm mọt đục gỗ trống
khoảnh đường vó ngựa đi xa
khi em tình yêu cũng chỉ
cho người hên vận hơn ta
hãy nhớ trong lòng đêm lạnh
tuyết sương ủ đáy ngục buồn
hạt nhân đời vẫn mưu toan
xuân sau nở một đóa hồng.
2002
Phạm Vũ Anh Nam
|