Bão Thu


Dẫu cho em có làm thân tượng đá
Đón giọt mưa len chân tóc, ướt hồn
Thì anh vẫn khách qua đường xa lạ
Dấu yêu nào mới đó lại xa xăm

Mùa thu tím về bay trên cánh gió
Cuốn tình mình lẫn trốn ở trong nhau
Để nơi đây vương vấn bóng em chờ
Nghe hiu hắt giữa chơi vơi nương náu

Chiều xuống chậm hoàng hôn lên vội vã
Đêm tràn về ngõ vắng bước chân mưa
Sương trắng đục vây quanh thân tượng đá
Tiếng dế mèn lạc lõng điệu nhạc xưa

Tin thời tiết sắp về cơn bão lớn
Gió thét gào, trời khép lại trong mây
Ngã bóng đi buốt tận đáy tâm hồn
Vườn Thu ngủ bão về ru rất chậm

 

 




Điệp Khúc Mùa Thu


Thu năm đó vừa về ngang trước ngõ
Cội me già chầm chậm rải lá bay
Có đôi lứa hồn nhiên vui tuổi nhỏû
Gót chân trần, kỷ niệm phủ đầy tay

Thu vui bước qua con đê dạo nọ
Con bé hờn, điên điển chát bờ môi
Gió đong đưa, môi mím giận nụ hờn
Thằng bé ngạo "giận làm chi thêm tội"

Thu vừa chớm người luân lưu vội bước
Xa quê nghèo, xa cầu khỉ, cội me
Chiếc xuồng con hiu hắt bến xa bờ
Thương bìm bịp thiết tha lời tao ngộ

Thu nay đến vẫn chân trần trên cát
Lang thang tìm chiếc lá viết tình thơ
Gió vi vu dạo khúc nhạc mong chờ
Cho lời hát cao dần quanh nỗi nhớ


Thương Hoài Góc Trời Quê


Người có về thăm lại cố hương
Ghé thăm phố nhỏ nếu tiện đường
Nhà ta trước ngõ trồng hoa trắng
Đêm về thơm ngát cả trời thương

Cây khế nhà ta lấm tấm hoa
Rụng hồng sân nhỏ phía sau nhà
Chích chòe vui hót trong vòm lá
Đàn kiến vàng bận bịu vô ra

Nhà ta còn có lu nước mưa
Dẫn nước bằng máng xối thân dừa
Ngụm nước ngọt lòng ta một thuở
Ngây ngất tình quê nói sao vừa

Mẹ già giúp gội tóc cho em
Gáo dừa sóng nước tóc mượt thêm
Hương bồ kết quyện từng sợi mỏng
Suối tình tay mẹ ngát dịu êm

Hãy nhắn giùm ta, kẻ phương xa
Lòng luôn mang nỗi nhớ quê nhà
Nhớ mẹ thật nhiều, yêu em quá!
Hẹn một ngày về sẽ không xa

Mời nghe
Thương hoài góc trời quê
thơ: Nguyễn Thanh Trúc
nhạc: Nguyễn Tuấn
Hợp Âm: Trần Ðại Phước
Thâu Âm: Nguyễn Minh Châu

RealPlayer
High quality mp3



Gặt Lúa Đêm Trăng


Trăng vàng treo ở ngọn tre
Gái trai làng đã trên đê sẵn sàng
Đêm rằm gặt lúa dần công
Ánh trăng loang loáng trên đồng, trên vai
Con đê thẳng tắp chạy dài
Nối hai thửa ruộng mẩu ngoài mẩu trong
Mẩu trong có bạn giúp anh
Mẫu ngoài em, chị phụ sang ruộng mình
Khúc luân vũ, sóng lúa nghiêng
Gió đêm mát rượi tự tình với trăng
Lúa cong mình trĩu hạt vàng
Mùi hương lúa chín thơm nồng tóc em
Hai vì sao giữa trời đêm
Dưng không đi lạc mắt em. Sáng ngời!
Xôn xao tay gặt miệng cười
Tiếng hò văng vẳng ngỏ lời đưa duyên
Trúng mùa vụ lúa Đồng Xuân
Đố em mấy hạt một thân giữa đồng
Em mà đáp đúng rõ ràng
Anh về xin mẹ ...
hỏi nàng cho anh ...

Liếp trầu xanh, quả cau xanh
Hỏi anh mấy lá trầu dành để mâm?
Cau thời mấy quả vỏ vân?
Đáp rồi em nói ...
chuyện thân lúa đồng ...

Lớn lên gái phải lấy chồng
Trầu cau em thách, anh gồng mình theo
Tuy rằng anh vốn phận nghèo
Gặt xong anh đủ ...
tiền chèo cưới em ...

Thẹn thùng má ửng trong đêm
May mà giấu kịp sau rèm tóc mai
Đường về lúa gánh trên vai
Nụ cười em gửi anh hoài khắc tâm
Cũng nhờ gặt lúa đêm rằm
Tim anh có dịp thì thầm ... thương ai


Duyên Quê


sông quê
nước chảy lững lờ
bên bồi
bên lở
câu hò ngân nga

anh về thăm lại quê nhà
sang sông rộng
quá giang đò của em

tóc dài buông
xõa vai
mềm
áo bà ba
nón lá
duyên mặn mà

bồng bềnh
trời nước bao la
nắng hồng má
gió vờn tà áo em

giọng hò ngọt lịm cất lên
ngọt như đường cát
ru hồn người nghe

hò ơ ...
quê em xanh mướt bờ tre
giòng sông uốn khúc, con đê ngăn vườn
gái quê chân lấm tay bùn
thật thà trong trắng, ...
hò ơ ...
thật thà trong trắng, trăng còn kém xa ...

hò ơ ...
bấy lâu xa cách mẹ già
lưng còng
tóc bạc
mắt hoa cả rồi
nhớ anh nước mắt mẹ rơi
bao giờ cưới vợ ...
hò ơ ...
bao giờ cưới vợ, mẹ thôi mong chờ?

hò ơ ...
nhà quê đám cưới đi đò
giăng hoa
trướng rũ
lộng cờ bay bay
họ hàng cô bác vui vầy
rễ hiền dâu thảo ...
hò ơ ...
rễ hiền dâu thảo cầm tay xuống đò

hò ơ ...
miếng canh rau đắng
trái cà, cá rô kho tộ
đậm đà tình em
đơm cơm
gói nụ cười hiền
nhà tranh vách lá ...
hò ơ ...
nhà tranh vách lá ngập tràn yêu thương

bôn ba dong ruỗi dặm trường
tình quê thắm đượm nỗi lòng người xa
lần này ở lại quê nhà
với sông nước
mẹ già
với em


Bài Học Vỡ Lòng


Ngày còn bé con ham chơi quá đỗi
Ở trong nhà một bữa cũng không yên
Chẳng đi chơi thì lại gây chuyện phiền
Phá dàn máy, mổ diều gà thử nghiệm

Ba giận lắm đem tội con ra đếm
Dạy bảo hoài mà tật vẫn thế thôi
Con sợ Ba hay chỉ sợ cây roi?
Mắt lấm lét, con sợ cây roi lắm!

Những ngu dại, thật thà hồi năm nẳm
Khiến cho Ba đang giận cũng tức cười
Thôi không cần cúi nữa, nợ ba roi
Ba yêu kính, ba roi con vẫn nợ

Và cứ nợ nhiều roi tiếp sau đó
Đến bây giờ số nợ chắc Ba quên
Đứa con hư mặc dù đã lớn khôn
Vẫn nhớ hoài nợ roi làm bài học


Sợi Tóc Bạc


Giờ hóa học, cô giáo cho phân chất
Vật thí nghiệm tùy con chọn lựa thôi
Con hiếu kỳ chọn đề tài sợi tóc
Tóc bạc màu của Mẹ mới vừa rơi

Chẻ sợi tóc con đặt lên màn kính
Có tháng ngày vất vả kiếm gạo cơm
Dãi nắng sớm mưa chiều đến ngã bệnh
Con trưởng thành, khổ mấy mẹ cũng cam

Nhỏ một giọt dung dịch màu đen đậm
Con thấy chừng giọt nước mắt mẹ đông
Giọt tủi hờn nếu con đem chắt cạn
Đọng lại là những giọt của tình thương

Máy ly tâm lọc ra lòng cao thượng
Sấy thật khô ló dạng bột nhân từ
Cho vào lọ chưng cất thành chất lỏng
Hóa nụ cười muốn đổi cả ngàn thu


Lá Thư Trại Tị Nạn


Mẹ yêu kính, đã gần năm xa Mẹ
Lê bước buồn, con, một kẻ lưu vong
Quanh quẩn trong trại tị nạn bít bùng
Con ao ước trở về vòng tay Mẹ

Có những hôm con ngồi nhìn lũ trẻ
Chúng nô đùa rất vui vẻ ngoài sân
Lệ hoen mi, ôi, nhớ Mẹ muôn phần
Giọt nước mắt, mặn, tủi thân quá thể

Con xa Mẹ khi tuổi còn quá trẻ
Nào biết gì đời cạm bẫy giăng giăng
Nhìn tương lai lo cuộc sống không thành
Tay định mệnh bứt đời con khỏi Mẹ

Mẹ nâng niu, đời, dập vùi con trẻ
Nâng chén cơm dòng lệ đọng tim côi
Đôi dép đứt vừa cột kẽm, mang. Đau!
Hàng rau muống vừa xanh là bị trộm

Mấy hôm nay có vài cơn mưa nhẹ
Nhẹ như bông, chẳng đủ để rửa tay
Mười lít nước: tắm, giặt, nấu, mỗi ngày
Trại tù lỏng giam hình hài con Mẹ

Mới vừa sốt, buồn lo, nhưng mặc kệ
Cõi tạm tù làm sao để khác hơn
Có người bày cơm trộn ớt, vo tròn
Ăn thay thuốc, đẩy lui cơn sốt. Khoẻ

Con chợt nhớ lời nghe từ tấm bé
Con không Mẹ được gọi: trẻ mồ côi
Con xa Mẹ như đàn đứt dây rồi
Trời cẩm tú mịt mùng, vì thiếu Mẹ

Ở quê nhà, Mẹ có mong con trẻ?
Nhớ thương con? Sức khoẻ Mẹ làm đầu
Chiếc lưng còng, hai buổi cháo với rau
Lòng con xót, cách nào lo cho Mẹ

Đêm Trung Thu trăng tròn, trời quạnh quẽ
Gió viễn du cho ta gởi mấy lời
Nhắn gửi về quê Mẹ chốn xa xôi
Lời kính nguyện con yêu mong Mẹ khoẻ

Viết thư rồi con lại đem ra xé
Gửi làm gì, khi đọc Mẹ sẽ đau
Lệ thương con khô héo, nét mi sầu
Vết chân chim đã hằn sâu mắt Mẹ


U Hoài Của Sóng


Ai có hiểu u hoài của sóng
Cứ vỗ bờ vang vọng triền miên
Thét to để trút ưu phiền
Gối đầu thổn thức bên triền cát ai

Ai có hiểu u hoài của sóng
Cả một đời ước vọng bình yên
Sóng trườn lên bãi cát hiền
Vỗ về, an ủi ... lời nguyền chẳng phai

Ai có hiểu u hoài của sóng
Vẫn vỗ bờ vang vọng ngàn năm
Thủy triều giật sóng xa xăm
Bạc đầu sóng vỗ tìm thăm lại bờ

Sóng biết cát vẫn chờ, vẫn đợi
Sóng vẫn tìm cơ hội về bên
Cho mình - ta lại đẹp duyên
Đan tay, đầu gối đầu, miên man tình


Ru Hồn Vấn Vương


hồn
chơi vơi giữa lưng trời

nắng hanh nung nóng
gió thời đung đưa

ve sầu
tấu khúc nhạc trưa

bóng ôm lấy bóng
chồm
xua nỗi sầu

lá rơi trong gió
nghe đau

chăng tình
nghiệt ngã đời nhau muôn phần

bút cùi,
tay viết ngại ngần

bẻ đôi con chữ
gieo vần
họa thơ

ừ,
thì ta viết vu vơ

dăm câu lục bát
thẩn thờ
sầu thương

ra câu vấn
viết câu vương

hồn đêm qua
ngọ ngoạy
dường chẳng ngon

câu thơ ngọt
viết ru hồn

mặn mà, tha thiết
hoàng hôn buông dần

khép hờ mi
đôi mắt trần

đưa vào mộng
nhoẻn nụ ngoan
mơ hiền


Quà Quê


gửi anh nắm cỏ ven đê
chút hương cau trắng, đê mê sáo diều
gửi anh chút khói lam chiều
hương rơm ngai ngái chiếc lều bên sông
lục bình hoa tím giữa giòng
khóm tre xào xạc, gửi lòng gái quê
xứ người vật chất phủ phê
xa hoa, phù phiếm, nhớ về em chăng?
quê nghèo những tối sáng trăng
bên thềm chải tóc nhớ chàng miên man


Trang Nhật Ký


Sáng thứ Hai, đứng trước gương trang điểm
Chợt nhớ anh mà nghe lịm cả hồn
Vắng mấy ngày sao em dạ héo hon
Chọn chiếc áo màu mạ non anh thích

Sang thứ Ba, ra xe em tinh nghịch
Miệng nhai gum, nhọn mỏ thổi bóng xinh
Ông hàng xóm trố mắt, chịu, đầu hàng
Em mắc cỡ, cười khoe hàm răng khểnh

Hôm thứ Tư, tự nhiên muốn nhí nhảnh
Thoa chút son, mắt lóng lánh ánh sao
Mím chặt môi, hai má đỏ như đào
Quay ngoắt lại, tưởng chừng anh trộm ngắm

Ngày thứ Năm, tóc cài nơ tươi thắm
Búi đuôi gà như cô tấm thuở xưa
Gió đi ngang vờn đuôi tóc đong đưa
Cảm giác nhẹ như ngày xưa anh vuốt

Chiều thứ Sáu, trời mưa đường trơn trợt
Phố cuối tuần, người thưa thớt, ngại đi
Trên chiếc xe cũ kỷ như mọi khi
Em bát phố, dầm mưa, rồi ghé chợ

Trưa thứ Bảy, lòng lâng lâng nỗi nhớ
Em ước gì được như thuở còn thơ,
Nằm võng đưa, được ngoại hát ầu ơ
Nước mắt em, hay mưa ướt khăn nhỏ

Sáng Chúa Nhật, vẫn theo con đường đó
Đến nhà thờ, cất giọng nhỏ nguyện cầu
Chúa nhân từ xóa hết mọi khổ đau
Người cõi tục mãi yêu nhau trọn kiếp


Nguyễn Thanh Trúc