Tình Trong Vạn Lẽ
Vạn lẽ còn yêu ngôi thứ em
Tình chung chung chỉ một đôi miền
Xa rồi lạ cả trăng, mây, nuớc
Mấy buớc, em ơi, sẽ nối liền ?
Cốt để dở dang mãi tiếc hờn
Hay vì ngàn dặm núi ngăn sông
Tình không mọc cánh mà tình mỏi
Chốc lại già nua những chuỗi buồn.
Anh bịt tai không thiết nữa lời
Mà như em réo gọi : anh ơi !
Xuân này có lẽ rồi Xuân nữa
Tiếng gió reo phuơng vút mịt trời .
Vạn lẽ còn sao khuya thức đêm
Dẫu trăng không mọc ở đôi miền
Chắc em còn thở ra suơng khói
Nên khoảng trời mờ anh nép bên .
Feb.11.02
(còn tối nào hơn đêm ba muơi)
Nguyên Lý
Từ em
thôi
hết nợ nần
Từ trong tôi chết
ngại
ngần
mớ duyên
Từ em
môi, mắt
bừng nguyên
Từ trong tôi gió mưa xuyên mớ tình
Rằng đâu có kiếp ba sinh
Rằng đây có
mớ
lục bình trôi sông
Ra em
tô
phận liễu, hồng
Này, tôi còn chỗ làm không con nguời (!)
Feb.18.02
(mạo cảm vặt)
Nguời Tù Khổ Lụy
Ta mê say tiếng hát
Ta đuối tình nhân gian
Ta một đời phiêu bạt
Ta suốt đời gian nan
Ta dang tay đón Chúa
Khi tình về với ta
Ta buông lơi mất Chúa
Khi tình về nẻo xa
Ta nuôi hồn ma quái
Ta khát vọng yêu hoang
Em phơi thân cỏ dại
Em trêu nguời thế gian
Ta vác cây thập giá
Đi về phía mặt trời
Giữa mùa Đông băng giá
Chúa ơi, này Chúa ơi !
Ta không là thánh nhân
Ta lê thân khổ lụy
Em nuôi loài khổ sai
Em giam cầm tục lụy
Em hãy còn kiêu sa !
Ta một lòng nhận tội
Với Chúa, này với ta
- Em hãy còn kiêu sa !
Feb.20.02 (Khúc ta)
Nguyen Khoa
|