Hãy Yêu Em


Hãy yêu em như sóng vờn cát mịn
Tia nắng hồng sưởi ấm vỗ tình lên
Cho môi em lịm ngọt mãi không quên
Vòng tay siết anh đưa em vào mộng

Hãy cọ sát cho châu thân nóng bỏng
Đôi bờ vai rung động ngực no tròn
Ru hồn em cùng ra biển lên non
Hương da thịt còn tê mê đầu lưỡi

Hãy quấn quít vào nhau hơi ấm sưởi
Trọn đêm nay và mãi mãi không quên
Hiến cho nhau mật ngọt tuổi hoa niên
Để mai một mình chẳng còn nối tiếc

Như ong bướm hút nhụy hoa mải miết
Quên đất trời và quên cả nhân sinh
Trăng ngoài kia sương nhỏ giọt lung linh
Thân ủ nhựa cành đơm bông kết nụ

Khắp vạn vật đều giao hoan tinh tú
Luật đất trời hai đứa cứ keo sơn
Đừng để em đêm gối chiếc cô đơn
Trăng thiếu phụ sẽ dỗi hờn buồn tủi.


Sau Những Lần


Anh yêu dấu có nghe em thỏ thẻ
Xa anh rồi đời có nghĩa gì đâu
Môi em tình bao nỗi nhớ dài lâu
Như lá úa chiều mưa về lặng lẽ

Chốn kinh thành sao quanh em vắng vẻ
Phố lên đèn dưới vạn ánh sao mây
Em rung lên từng u uẩn ngây ngây
Chợt kéo đến những ân tình không dứt

Trái tim em bỗng vội vàng đánh thức
Nỗi si cuồng cuống quít lịm vành môi
Thân hình em Mườn Mán bụi từng đôi
Trong ngỏ ngách hồn che em lạc lối

Lối hoang đường khít khao hằn tiếp nối
Lịm từng ngày trơ trẽn với xiêm y
Khoác lên em một chiếc bóng người đi
Anh đâu đó mùi hương về thật sát

Em bỗng thành cò con buồn xơ xác
Rẽ lôi về nhặt lúa rụng về đêm
Trời về khuya thèm cắn nát sương đêm
Nghe mơn trớn những tro tàn ân ái

Anh hung hản tựa trưa hè nắng cháy
Réo nhau về như mật ngọt bủa vây
Gợi lòng em xanh trái chín hây hây
Tràn khắp lối cỏ cây cùng tươi thắm

Sau những lần gối đầu tay êm ấm
Hương ái tình tê dại choáng đêm xanh
Ngọt ngào thơm trên lối mộng trăng thanh
In xuống đất giấc mơ hồng tình tự

Sau những lần em chẳng còn ý tứ...
Cười cợt về quanh quẩn nỗi buồn sâu
Bụi tình yêu nhoè đắng sát theo nhau
Thời nhung nhớ chập chờn xê xích lại…

Bích Xuân