THƠ HỌA
Gặp Nhau Bên Đời - Nguyễn Thanh Trúc
Tình cờ gặp nghe cõi lòng tê tái
Mắt vô tình nhìn mắt ... dại cả tim
Người yêu xưa, nay đứng đó im lìm
Sau câu hỏi : "em dạo này hạnh phúc ?"
Lệ tủi thân trào dâng nghẹn lồng ngực
Kiếp sống buồn kể từ lúc chia tay
Phân nửa đời đã chết ai có hay
Chắc đã vay nên em nay phải trả
Quay mặt đi mà nghe lòng khó tả
Giọng của người sao êm quá bên tai ?
Cam phận rồi, đường tình đã chia hai
Em một lối, người ta đi một lối
Ngỡ Ngàng - NTTN
Năm đó cũng giờ này
Tôi ngậm ngùi tiễn Anh
Sân ga buồn chi lạ
Hay tại lòng vắng tanh
Anh đến vội ...
như cơn mưa nắng hạ
Anh yêu vội ...
như gió thoảng mùa hè
Anh đi vội ...
cho lòng không vương vấn
Anh quên vội ...
cho lòng khỏi nhớ thương
Bao năm rồi anh nhỉ ?
Tưởng chừng mới hôm nao
Bên Anh tôi dạo phố
Lòng vẫn ngỡ chiêm bao
Vì yêu Anh ... nên tôi đành chấp nhận
Những sướng vui ... tủi hờn ... lẫn đau thương
Anh với tôi .... không chung lối chung đường
Chỉ có thế .... vâng ... tôi chấp nhận là thế !
Bao năm rồi không gặp
Lòng tưởng đã nguôi ngoai
Một chiều nào ra phố
Ngỡ ngàng nhìn thấy ai ...
Tay đan tay ...
Anh cùng ai dạo phố
Vai sánh vai ...
chia chiếc dù che mưa
Ngỡ ngàng thay ...
cũng phố này năm xưa
Tôi và Anh
đã một lần dạo bước ... (*)
Bão Thu - Nguyễn Thanh Trúc
Dẫu cho em có làm thân tượng đá
Đón giọt mưa len chân tóc, ướt hồn
Thì anh vẫn khách qua đường xa lạ
Dấu yêu nào mới đó lại xa xăm
Mùa thu tím về bay trên cánh gió
Cuốn tình mình lẫn trốn ở trong nhau
Để nơi đây vương vấn bóng em chờ
Nghe hiu hắt giữa chơi vơi nương náu
Chiều xuống chậm hoàng hôn lên vội vã
Đêm tràn về ngõ vắng bước chân mưa
Sương trắng đục vây quanh thân tượng đá
Tiếng dế mèn lạc lõng điệu nhạc xưa
Tin thời tiết sắp vềù cơn bão lớn
Gió thét gào, trời khép lại trong mây
Ngã bóng đi buốt tận đáy tâm hồn
Vườn Thu ngủ bão về ru rất chậm
Cơn Bão Mong Manh - TVũ
Nếu một mai dại khờ em hóa đá
Vọng mưa về xóa dấu tích tình anh
Anh nghiêng vai che khoảng trời xa lạ
Để chồi yêu rẽ gió đón bình mình
Có lẽ nào tình theo mùa luân chuyển
Hay là em thay đổi với dòng đời
Giận hờn em khép mi, thu tím huyễn
Hồn anh buông buồm rũ lạc trùng khơi
Cơn bão thu chắn ta dài chia cách
Biển lỗi lầm, sóng vẫn cuốn vào nhau *
Anh gục đầu, kiếp rong rêu u uất
Dẫu đuối thân, hồn quyện khóe mắt sâu
Em hiện thân thức hồn anh tỉnh giấc
Lệ đá rơi cứu rỗi vết thương lành
Rong rêu anh nương nhờ hương lụa tóc
Còn tình em, cơn bão thật mong manh.
03/08/02
* Ý từ bài nhạc Biển Khát
Về Với Anh - Nguyễn Thanh Trúc
Về với anh dựng nhà tranh vách lá
Cửa sổ nhìn cánh cò lả trên đồng
Có liếp cau đêm về tỏa đầy hương
Trăng sáng cả vùng trời riêng hai đứa
Về với anh sát vai trên đồng lúa
Anh lo cày cho đất vỡ thật tơi
Cấy phần em, ruộng lúa thẳng, xanh ngời
Mai lúa chín ta lại cùng nhau gặt
Về với anh mình cùng cất tiếng hát
Chiếc xuồng câu bé tẹo ở giữa dòng
Bông điên điển mùa nước nổi đầy sông
Nấu cá rô, vợ chan canh chồng húp
Về với anh trên con đê thẳng tắp
Cánh diều tình vi vút bọc gió mùa
Ta chia đều trái bần ổi thật chua
Mình có nhau, vị bần sao ngọt lịm
09/10/01
Rước Em Về - Phạm Văn Vui
Rước em về qua những hàng cây xanh
Ngang con đê hoa lá vui đón chào
Tiếng chim ca hòa vang cùng tiếng pháo
Đón em về tô thắm lại đời anh
Rước em về trên chiếc thuyền hoa xinh
Em, cô dâu khăn đống đứng bên chồng
Tiếng reo hò rộn vang tựa tiếng pháo
Đón em về xây mối duyên trầu cau
Bao năm xa tình quê vẫn mãi mãi
Chảy trong lòng bao kẻ sống tha hương
Nay trở về cùng em se duyên mới
Hứa chung tình xây hạnh phúc yêu thương
Rước em về qua mấy cây cầu tre
Bao em thơ ca hát, vui nói cười
Đón em về, cùng em, cô dâu mới
Sẽ muôn đời ta sống trong tình yêu
Ngày 9-9-2001
Dòng Sông Xưa - Chung Phạm
Quân tại Tương Giang đầu
Thiếp tại Tương Giang vĩ
Đồng ẩm Tương Giang thuỷ
Cổ thi
Ta về qua sông vắng
chợt nhớ người bên sông
sóng xô bèo giạt, lặng
nhưng sóng nổi trong hồn.
Ta đứng nhìn nước xuôi
mây bay về cuối trời
trên cầu xưa soi bóng
nay đâu thấy mắt người.
Con thuyền vừa chuyển bến
cánh chim buồn bay ngang
bóng thuyền hoa dĩ vãng
sóng xô buồn miên man
Thôi giã từ sông xưa
chiều hoàng hôn bóng xế
lục bình trôi hững hờ
hoa tím sầu ngẩn ngơ
Sông muôn đời vẫn thế
Người xưa. Tình. Mây qua.
|