Một Mình...
Miên Du - Dalat
Sớm mai thức giấc nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe đàn chim giật mình
Những lời tội tình đã có người nghe...
Thật là đã có người nghe rồi chăng? - Nàng đứng nhìn những tia nắng xuyên qua khung cửa sổ tự nhủ thầm khi nghe lời hát phát ra từ radio. Ai đã nghe! có ai nghe không? không ai cả - Nàng chỉ có một mình - không, nàng còn có đứa con gái nhỏ mà nàng yêu quý nhất! Nàng không cô độc nhưng nàng cô đơn lắm! nỗi cô đơn triền miên trong suốt bao nhiêu năm trời từ ngày chàng ra đi - chắc là phải lâu ghê lắm!
Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt
Dòng sông nào đưa người về thăm bến xưa
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ...
- Dòng sông vô tình và tàn nhẫn nào đã đưa chàng đi biền biệt, mà nàng thì vẫn mong dòng sông ấy có chút hữu tình để đưa chàng trở về thăm lại bến xưa. Nhưng cánh chim hạc đã bay xa, bay mãi bỏ vùng trời thơ mộng mà ngày xưa đôi chim ước mong sẽ là chim liền cánh - thế mà nay "uyên ương gãy cánh"
... Biệt ly nào không buồn phiền trên dấu môi...
Nàng gục đầu bên khung cửa sổ, những giọt nước mắt rơi dài trên má. Nàng đưa tay gạt nhẹ những giọt nước mắt thấm ướt mặn môi. Nàng vẫn còn nước mắt để khóc ư? - Đã bao nhiêu ngày tháng trôi qua - nửa đêm thức giấc nàng đều thấy chiếc gối ướt đẫm, nàng mới biết mình đã khóc.
Nửa đêm thức giấc bỗng nhiên sầu
Gối chăn đơn lẻ đẫm giọt châu
Trăng ngoài khung cửa soi gối chiếc
Quạnh vắng mình em suốt canh thâu.
Ái a^n chưa thắm sao biền biệt !
Tình vẫn còn đây anh ở đâu ?
Nàng đã khóc trong nỗi đau se sắt của con tim khi nghĩ đến chàng. Nàng nghĩ đến một ngày nào đó tim nàng khô héo, nước mắt cạn dòng - nàng vẫn chờ, chờ cho tim khô, chờ cho đến khi nào dung nhan héo úa và ... chàng sẽ trở về với nàng - nàng ôm mối hy vọng như thế!
Gượng lòng em sống chờ trăng khuyết
Ngơ ngẩn vì ai áng nguyệt sầu
Thịnh ơi! có bao giờ anh nhớ đến em không? có bao giờ anh tự hỏi con gái của anh bây giờ ra sao? nó giống ai, cao bằng ai? - có bao giờ ôm người đàn bà khác trong vòng tay ân ái anh có nhớ tới em không? có bao giờ...? có bao giờ...? Nàng luôn tự hỏi từ trong vô thức nào đó của chính trái tim đang thổn thức - người đi qua đời tôi không còn gì sao người? - có còn gì không anh? không còn gì sao anh? tàn nhẫn đến thế này sao?
Nàng nhớ cái ngày nàng sanh bé Tiffany, nàng đã òa khóc khi cô y tá mang bé đến bên cạnh giường cho nàng nhìn mặt con bé. Bác sĩ và y tá vội vàng chạy đến bên nàng vỗ về, an ủi. Họ không hiểu tại sao nàng lại khóc như thế - không ai biết tại sao? - nàng ôm sâu mối tội tình giấu tận đáy lòng. Một mình nằm trong bệnh viện, không một ai đến thăm hỏi. Nàng đã không báo cho bất cứ một người bạn thân nào biết. Nàng không muốn người ta tội nghiệp, thương hại khi thấy nàng trong hoàn cảnh này - Nàng muốn được một mình. Trong khi những phụ nữ nằm cùng phòng với nàng, họ đều có người thân thăm viếng, tặng hoa, chúc mừng và một điều sung sướng nữa họ có được người chồng luôn ở bên cạnh vỗ về, âu yếm. Ôi! sao nàng ước ao, thèm muốn một chút hạnh phúc nhỏ nhoi ấy. Thế mà trong suốt cuộc đời làm vợ, nàng đã không được cái diễm phúc ấy. Nàng cô đơn đến thế sao? - một mình - nàng là kẻ độc hành trên đường đời mơ tìm một chút bóng mát để dừng chân - một chút bóng mát cho cuộc đời, chỉ một chút thôi... xin hãy cho nàng một chút bóng mát thôi... thế mà sao đời thì tàn nhẫn chẳng cho nàng một chút bóng râm cho mát đời nàng, người thì ích kỷ chẳng cho nàng một chút giọt yêu thương trên đôi môi đã bắt đầu khô héo.
Nàng đã khóc suốt ba ngày nằm trong bệnh viện, không nói một lời nào với ai. Các cô y tá, họ không biết tiếng Việt, họ không thể nào an ủi nàng bằng ngôn ngữ của họ, họ biết nàng đang sầu khổ lắm! họ nhìn nàng, trong ánh mắt ấy có chút niềm thương cảm? không, nàng không cần ai thương hại, nàng cần có chàng ở bên cạnh, nàng ước được chàng ôm trong vòng tay âu yếm, vỗ về như ngày nào còn mặn nồng hương ân ái....
Ngày nàng rời bệnh viện, bế con trên tay, không ai đón cũng chẳng có người đưa. Ôi! sao xót xa thế này, thẫn thờ như kẻ mất hồn, nàng bế con ra đón xe buýt, nhìn đứa bé còn đỏ hỏn trên tay, nước mắt tràn ướt khóe mi, mặn cả đôi môi khô héo của nàng...
Nàng bước vào căn phòng lạnh lẽo, trống vắng. Nàng nhìn quanh rồi lẩm bẩm: "chỉ có một mình," rồi nàng nhìn một hình hài bé nhỏ đang ngủ say trong đôi tay của nàng, không? nàng không chỉ có một mình mà nàng còn có một thiên thần bé nhỏ vô tội đang ở bên cạnh nàng. Nàng phải sống, phải khỏe mạnh để bảo vệ hình hài bé nhỏ mà người ta đã muốn nàng vứt bỏ khi chưa tượng hình trong bụng mẹ. Nàng đã bảo vệ bé cho đến khi bé chào đời thì bây giờ nàng phải gìn giữ bé cho đến ngày khôn lớn. Nàng ôm chặt con vào lòng nức nở khóc, chỉ có khóc mới vơi đi nỗi bi thương đang đè nặng trong tim nàng.
Hôm sau nàng mang con đi tìm chàng. đã hai ngày rồi nàng đợi chàng ở trong một khu thương mại nhìn xéo qua là căn nhà của chàng, một người bạn nàng biết chàng đã trở về ở nơi ấy. Nàng tự hỏi: chàng ở với ai? một mình ư? hay với một người đàn bà nào khác? nghĩ đến đây nàng không muốn nghĩ thêm nữa, nhưng sự suy diễn ấy cứ ám ảnh nàng: nếu chàng đang sống với một người đàn bà lạ thì sao? trời ơi! nàng sẽ làm gì? chửi bới, cắn xé, cào cấu ư? Nàng không bao giờ làm được điều ấy, nàng không muốn làm thương tởn đến chàng hay bất cứ người nào mặc dù chính họ là người đã làm cho nàng đau khổ, nàng đã âm thầm sầu đau chấp nhận sự thua thiệt để người hạnh phúc. Nhưng nàng đến đây để làm gì? van xin chàng trở về ư? năn nỉ chàng hãy nhìn đứa bé đang còn đỏ hỏn trên tay nàng đây ư? trời ơi! sao nàng phải chịu bao nỗi đắng cay, chua xót này, tại sao trời cao không thương cho phận hồng nhan, tại sao? tại sao? và tại sao...? khóc, chỉ biết khóc, sao nàng ngu ngốc, khờ dại thế này! Bạn bè đều khen nàng là người đàn bà đảm đang tháo vát, khôn ngoan, có tài ứng đối, thế mà sao bây giờ trong hoàn cảnh này nàng như mụ người đi, đầu óc đặc cứng, mù mịt không một chút ánh sáng nào soi lối cho nàng đi. Nàng tự nghĩ - tại sao nàng dễ dàng trở thành ngu muội trong vòng tay của chàng. Nàng muốn tan thành khói trong mắt chàng, thành nước trên môi chàng. Những nụ hôn say đắm, những ái ân mặn nồng, những lời nồng nàn bên gối, bây giờ đã bay đi đâu, về đâu, về với ai rồi? Ôi! cay đắng, ôi! xót xa, ôi! nỗi than van thống khổ của nàng, hỡi chàng có thấu cho nàng. Nàng yêu chàng, chỉ có thế!
Nàng thấy chàng mở cửa bước vào nhà. Nàng vội bật người dậy, muốn chạy băng qua đường để theo chàng vào trong nhà. Nhưng động lực vô hình kéo nàng dừng lại. Theo chàng để làm gì? Chàng đã rũ áo ra đi khi nàng báo tin có thai với chàng. Chàng đã bỏ nàng ra đi biền biệt, để lại cho nàng vùng trời mơ với giọt máu vô tội... - Tình yêu vô tội để lại cho ai, buồn như giọt máu lặng lẽ nơi này - Nàng quay trở lại, gục đầu trên tay lái, lặng lẽ khóc một mình...
Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu
Tình cờ gặp nhau, ngỡ ngàng nhìn nhau
Để rồi còn gì nữa cho nhau
Sớm trưa khuya tối nhìn quanh một mình
Đường xưa quen lối tìm nhau ngại ngùng
... Chỉ vì đời mình chưa có bình minh...
Tiếng hát đưa nàng trở về thực tại, tám năm qua, bé Tiffany đã lớn, bé biết được sự thiếu vắng bóng dáng của người cha trong ngôi nhà này, bé đã hỏi nàng ... và ... nàng đã nói với con ..."bố đã chết... "
Nàng đứng dậy nhìn những giọt nắng đã loang dài bên thềm rồi nàng tự vỗ về, an ủi chính mình - thôi đừng khóc nữa, tại sao phải khóc than như thế! Chỉ vì đời mình chưa có bình minh - Và nàng với tay mở tung cánh cửa sổ cho nắng tràn vào căn phòng lạnh lẽo đã bao năm dài không mở cửa... -Nàng chờ một ngày bình minh trong cuối đời nàng....
Miên Du - Dalat