Đời Đã Quá Thu


Thu tới, đời ta đã quá thu,
Lá vàng đời rụng tự bao giờ.
Trí suy, lực cạn khôn hồi phục,
Cuộc sống đã chôn mấy ước mơ.

Hiện tại mặc dầu ta thuận nhận,
Lòng thường trở lại tháng năm xưa.
Những hình ảnh của thời gian ấy,
Kỷ niệm buồn vui vẫn chẳng mờ.

Trách nhiệm bởi còn mang một chút,
Nên tuy trọng tuổi, chửa an nhàn;
Tình thâm còn tạo niềm lo lắng,
Biết chỉ do mình nên chẳng than.

Hạnh phúc có dễ đâu trọn vẹn,
Cuộc đời luôn chịu luật thừa trừ;
Được như ta đã là may mắn,
Vậy hãy vui nhìn đẹp cảnh thu.

Viên Phong