Khoảng Trống


Cuối một ngày dễ gì còn nắng rót
Như đời ta
Em
Và những kẻ mơ hồ.
Nói cùng nghiã như điều bất chợt,
Như thơ ta:
Viết
Về khoảng hư vô

Vậy, còn gì cho nhau em nhỉ?
Đến và đi lẽ rất thường tình.
Ý tận cùng
chúng ta như khỉ.
Nói nghe gì cũng nghĩa lặng thinh.

Nhìn lại mình cuối năm phát mệt
Nói chi nhìn
Thiên hạ xôn xao\.
Xoè bàn tay nắng dài một vệt
Thời gian qua chẳng kịp tiếng chào\.

Cuối một ngày lòng ta vắng vẻ
Xong nợ người
Còn
Khoảng trống mông lung.
Em từ độ bước vào ngõ tẻ
Hồn thơ ta ngủ dưới vô cùng...

Trần Thái Vân
12-18-2001