|
Tiếng Nguyện Cầu
Tiếng nguyện cầu,ôi tiếng nguyện cầu,
Lặng lẽ trong thanh vắng đêm thâu.
Ta tìm lại ta trong tiền kiếp,
Tự hỏi lòng, nhiều thế nỗi sầu đau
Tiếng nguyện cầu, lời ta nguyện cầu,
Ta thấy lại ta trong lắng sâu.
Ta thấy đời ta toàn nước mắt,
Bảy nổi ba chìm với bể dâu.
Phật ở nơi đâu ? Phật nơi nao?
Có phải trong ta tự thuở nào
Đánh mất lòng nhân từ bác ái
Sống với tâm hồn trống rỗng sao?
Phật ở trong ta, mỗi con Người,
Từ lúc chào đời đón nắng tươi.
Từ lúc chim ca vừa gọi sáng,
Người với muôn sinh rộn tiếng cười.
Ta tìm lại ta Trong Tâm linh,
Ta thấy lại ta trong nghĩa tình.
Sẽ thấy đời ta là hạnh phúc,
Sẽ thấy đời ta là Bình minh.
Hãy sống cho nhau bằng tình yêu,
Hãy nói cho nhau bằng những đìều,
Thật thà, tốt đẹp không gian dối
Để đời ta chẳng bị cô liêu
Ta nguyện cầu, ta nguyện cầu,
Mọi người sẽ sống mãi vì nhau.
Trái Đất thân yêu và mãi mãi
Hạnh phúc-Con người với bền lâu.
6/98 - Deutschland
Con Đò Ngày Ấy !
Ngày ấy mẹ ơi, đã xa rồi,
Từ thuở lọt lòng mẹ đưa nôi.
Lời ru của Mẹ thơm mùi lúa,
Và cánh buồm thơ theo nước trôi.
Mẹ dạy cho con biết bao điều,
Cho con thế đó một Tình yêu.
Còn đời mẹ khổ quằn lưng sống,
Cha chết trận xa, Mẹ cô liêu.
Con đò cứ chở khách sang sông,
Bao cô gái quê đã lấy chồng.
Sang ngang là thế đò đưa tiễn,
Người vui duyên mới, Mẹ ở không.
Ôi mẹ của tôi, Mẹ của tôi,
Ba mươi năm chẵn, nửa đời người.
Chăm bẵm cho con, còn và mất,
Cái nghĩa "Làm người" chỉ thế thôi.
Tôi lặng nhìn theo bến đò xưa,
Đầu tôi thắm ướt những hạt mưa.
Có phải chăng là ...ôi nước mắt,
Mẹ ngóng con yêu dưới gốc dừa.
Con đò ngày ấy vẫn còn đây,
Trong tôi kỷ niệm cũ đong đầy.
Một thời xa vắng, tôi còn nhớ,
Mẹ chốn trời Đông, con trời Tây.
Con đi ! Vì khao khát Tự do,
Như thèm sữa mẹ thuở ấu thơ,
Và cánh Buồm thơ trôi ngày ấy,
Của Mẹ , của con vẫn đợi chờ.
Nhớ mẹ già - 8 năm xa vắng- 1998
Đôi Bạn
Tao với mày đôi bạn ấu thơ,
Buổi học tan hai đứa cùng chờ.
Rủ nhau hẹn tới bờ sông Đuống,
Nằm ngắm buồm Nâu với mộng mơ.
"Buồm Nâu ơi, đi đâu! đi đâu?"
Có biết lòng ta đang lắng sâu.
Bao nhiêu mơ ước, trai mới lớn,
Mày nói với tao giọng buồn sầu.
Thế rồi hai đứa chia tay nhau,
Hai đứa ra đi hai chuyến tàu.
Tao vào Đại học, mày đi lính,
Lâu chẳng hay tin, đứt nhịp cầu.
Lần nào về phép thăm quê hương,
Tao cũng tìm xem, dấu vết đường.
Thuở xưa hai đứa thường lui tới,
Kỷ niệm một thời còn vấn vương.
Năm năm xa cách chẳng hay tin,
Tình bạn năm xưa vẫn gọi tìm
Tao đến bến xưa thuyền còn đó,
Chỉ có Buồm Nâu không gió im.
Thế rồi tao lặng lẽ khóc thầm,
Như xé tim tao nhát dao đâm.
Ở lại rừng hoang, mày...ơi hỡi,
Ai lau cho hết nước mắt Bầm*.
Giờ tao lặn lội với gió sương,
Tìm lại Buồm xưa với con đường.
Mà một thời yêu còn hai đứa,
Đôi bạn ngày nào của quê hương.
* Bầm = Mẹ, Má( tiếng ngoài Bắc)
1998
Tiếng Hát Rong
Tặng những người Nga hát rong trên đường phố Wolfenbütel
Và những người Việt nam Tha hương nơi Hải ngoại
Những cô gái Nga,
Mang những bài dân ca.
Từ cánh rừng Tai ga,
xa xôi...xa xôi...
Đi vào lòng tôi,
Có cả hình ảnh cây Sồi,
Và rừng Bạch dương,
trên những ngọn đồi.
Lang thang khắp Châu âu
Đi khắp địa cầu
Tìm miếng ăn, niềm vui cuộc sống.
Ôi Nước Nga, Nước Nga...
Thời đã qua...đánh mất
Chính dân tộc mình,
Quay lưng lại ánh bình minh.
Để giờ này thành người hành khất,
Hát rong...Hát rong...
Vói những cuộc đời long đong.
Tôi lặng lẽ lắng nghe,
Trong Câu dân ca đê mê,
Có Quê hương lầm lũi hiện về.
Khắc khoải, đớn đau bao nỗi tái tê
Vì đã một lần như nước Nga,
Đánh mất những bài ca.
Biến mình thành người Hành khất,
Hát rong ...Hát rong...
Long đong...Long đong...
Thói Đời
Một người giàu đi qua,
Ta cúi đầu chào hỏi.
Một người nghèo đi qua,
Ta lơ đãng qua loa.
Một người ăn xin đi qua,
Ta không nhìn thấy, như lòa.
Thế mới biết thói đời toàn gian dối,
Khi đồng tiền biến công thành tội,
biến thẳng thành cong,
Biến lòng vòng thành chân chính.
Ta biến ta thành thú tính
Đen,Trắng lẫn nhau qua lời phỉnh nịnh,
Của lũ loạn thần, vô công vô đức.
Loài người ơi, hãy mau đánh thức,
Cái còn, cái mất trong ta.
Tìm lại đây cái đẹp thật thà,
Mà một thuở ta từng đánh mất,
Một người nghèo đi qua...
Một người ăn xin đi qua...
Một người giàu đi qua...
Thói đời ấy còn trong ta??...
08/1998
Những Chiếc Lá Vàng Thế Kỷ
Những chiếc lá vàng Thế kỷ hai mươi,
Rụng, rơi...vào lòng đất Mẹ,
Trở lại với Cội nguồn trái đất yêu thương.
Làm ấm thêm những con đường,
Cho những cây non đâm chồi nẩy lộc.
Tạo hóa cho làm người! Các ngươi!
Chỉ làm đen đi những khoảng trời,
Bằng khói súng, đạn bom cày xéo tả tơi.
Và làm tắt đi những nụ cười,
Của đàn trẻ thơ ngây vô tội.
Không một lời sám hối,
Không thấy mình là tội lỗi.
Không thấy những nỗi đau,
Mà ngàn đời sau,
Những vết thương còn đậm sâu,
Trên thân mình Trái đất.
Những chiếc là vàng Thế kỷ hai mươi,
Rụng...rơi vào lòng đất Mẹ.
Những con người Thế kỷ hai mươi,
Sẽ rụng...rơi...vào vĩnh viễn xa xôi...
Nếu tội ác của loài Người còn tiếp diễn.
5/6/98 Kỷ niệm ngày Quốc tế Môi trường
Người Đi Mãi Chưa Về
Chiều hè năm xưa,
Em tiễn anh qua một cây cầu.
Chiều hè năm nay,
Em đợi tin anh trong buồn đau.
Em ôm nỗi sầu,
Anh ở đâu ? Anh ở nơi đâu ?
Đi mãi không về,
Người ôm hình bóng, người tái tê.
Phận em chân quê,
Nhớ, nhớ người trong cơn mê.
Những bước chân lê,
Em mỏi mòn trên con đường cũ.
Mười mấy năm rồi,
Thời gian anh ơi lặng lẽ trôi.
Anh còn trong đời,
Anh ơi! em vẫn còn yêu người.
Vì có một thời,
Chúng mình nói với nhau những lời.
" Ta chẳng đổi dời "
Em hỏi rằng nơi đó xa vời ?
Anh còn nhớ Em ?
Nhớ làng Gia thượng
Người Xưa
Có một người em, chốn quê nhà.
Không dám nhìn ai bước chân qua.
Thẹn thùa má đỏ nghiêng nón lá,
Trinh nữ một đời với người xa.
Vì em đã trọn một lời thề,
Cho dù người đó chưa quay về.
Cho dù người đó còn đi tiếp,
Thỏa sức phong trần với mải mê.
Em là con gái của miền quê,
Lam lũ quanh năm những bộn bề.
Vẫn nhớ ngày xưa mình gánh lúa,
Hai đứa hẹn nhau dưới chân đê.
Anh đưa cho em những trái sim,
Hai đứa nhìn nhau chợt lặng im.
Bầu trời bỗng chuyển sang màu tím,
Môi gọi làn môi, tim gọi tim.
Thế nhỉ người ơi! Nhớ là thôi,
Xóm em, nhớ lắm xóm anh ơi.
Cứ mong đừng hết mùa gánh lúa,
Để gánh hộ nhau đến trọn đời.
Những đồi sim mới lại ra hoa,
Người đã đi xa chẳng ở nhà.
Một mình em đó đi qua ngõ,
Hoa tím cài đầu nhớ người Ta.
Tím những đồi sim của nhớ mong,
Tím cả tình em giữ trong lòng.
Tất cả anh ơi là tất cả,
Như nước nhớ Nguồn, Thuyền nhớ Sông.
8/1998
Những Cây Thông
Những cây thông đang gieo,
Trên Ngọn đồi Đà lạt.
Những cây thông đang gieo,
Vì chung niềm khao khát,
Của những người dân nghèo.
Ấm no - Và Tự do.
Kìa một Hà sĩ Phu,
Kìa một Bùi Minh Quốc,
Và những người quen thuộc...
Đã một thời hiến thân,
Đã một thời vì Dân.
Lao thân vào khói lửa,
Bỏ tuổi xuân đôi lứa.
Chợt nhận thấy bị lừa,
Những con đường ngày xưa.
Chỉ đong đầy đau khổ,
Con người trên miệng hố.
Lầm than mãi lầm than,
Và đen tối suy tàn,
Cho quê hương dân tộc.
Những cây thông đang reo,
Nói những điều sự thật.
Những cây thông đang reo,
Cùng dòng người mang theo.
Tự do, Tự do mới,
Cho muôn kiếp con người.
Việt nam quê hương ơi,
Việt nam Mẹ tôi ơi !
1998
Niềm Nhớ Trong Ta
Khánh Ly ơi ! Khánh Ly,
Tuổi buồn đã qua đi.
Còn trong ai những gì,
Kỷ niệm một mùa thi.
Còn đó thời hàn vi
Còn đó người ra đi
Trở lại ơi! Khánh Ly
Ta còn trong ai niềm nhớ
Ta còn một " Diễm xưa"
"Hạ trắng" buồn trong mưa
Ta nhìn ai "Tuổi đá buồn"
Ta nhìn dòng thác tuôn
Nhớ Đà lạt luôn luôn
Khánh Ly ơi lời hát buồn
Khánh Ly ơi Cội nguồn
Trong lời chị hát
Như dòng nước mát
Tưới lên cánh đồng bát ngát
Việt nam nhân cách con người
Vì còn trong ta Niềm nhớ đời đời
Vì còn trong ta Niềm nhớ mọi người
Ngàn năm đất Việt nam ơi
Ngàn năm Đất Việt trong tôi.
9/ 8/1998
Trăng Nhớ
Trăng Châu Âu
Con ôm nỗi sầu
Nơi đây nhớ Mẹ
Những ngày đẹp đẽ
Tuổi thơ tôi ơi!
Còn đâu những lời
"Ru con, con ngủ
Trong cánh cò bay"
Là những tháng ngày
Thơm nồng hương lúa
Và nơi mấy đưá
Nũng nịu đòi ăn...
Những lời Mẹ răn
Không làm như ý
Mẹ buồn thế nhỉ
Ngồi ngắm Trăng rơi
Nắng mưa một đời
Con thương Mẹ khổ
Thế rồi giông tố
Là lúc con đi
Mẹ, Con chia ly
Mười năm nhung nhớ
Con mang món nợ
Ánh trăng quê nhà
Vì đứa con xa
Còn chưa quay lại.
Trăng ơi tê tái
Ánh trăng Châu Âu
Con ôm nỗi sầu...
Thao thức canh thâu...
Nhớ về quê Mẹ.
9/8/1998
Trần Minh Hoa
|