Gió Đông


Gió đông, tuyết trắng, mưa thành nội
Ai ở ai hoài ai nhớ mong
Bên ni bên nớ ngày chắp với
Đêm chẳng cùng đêm chung chạ lòng
Em đứng rơi chiều xanh mắt biếc
Sông Hương chìm đắm trong màn sương
Không dáng mây bay ngày tiễn biệt
Hoàng hôn thắp sáng ngọn đèn đường
Phố lạ mù khơi mờ mịt sóng
Đời lạ lùng thay giấc mộng đầu
Chiếc nón bài thơ nghiêng chiếc bóng
Tuyết vỡ trên đầu những ước mong
Tay vuốt mặt bàn tay em lạnh
Gió không mang hơi thở không đầy
Ngày không hẹn đêm không cùng tận
Khi gió đông về tàn tạ trên tay ..


Người Về


Người về cuối một con sông
Hanh hao tuổi nhỏ trong dòng mắt ai
Buồn sao tiếng sóng thở dài
Xô nghiêng bến vắng xa ngày qua đêm
Nẻo xưa lặng lẽ lối tìm
Vết chân còn dấu sâu mềm thời gian
Người về trên vũng điêu tàn
Đã khô dòng lệ đôi hàng, trắng tay
Chiều lên bóng đổ chim bay
Cuối sông bóng nước vơi đầy ánh trăng
Mấy thu trăng xế trăng tàn
Lá vàng queo quắt đông sang tuyết vùi
Người về tiếng nhạc trầm rơi
Não nề xa ngái giọng cười khô khan
Mùa ơi thôi đã rụng tàn
Thời gian cúi xuống sông mang một đời
Người về trong vết thương tôi ..


Thời Gian


Em sợ thời gian chóng vội tàn
Sợ mùa gió chướng thổi đông sang
Sợ khung cửa sổ che màn trắng
Sợ giấc mơ phai đến phũ phàng
Sợ đêm đông lạnh lùng chăn gối
Sợ chiêm bao ảo ảnh dị thường
Sợ người khuất mặt về trước ngõ
Sợ tiếng đồng hồ tí tách buông
Thời gian đừng bủa vây chi nữa
Im lặng ghê đi đến rợn người
Và người thôi cũng đừng về nữa
Đừng kéo đừng lay lất hồn tôi
Trả lại tôi đi hỡi thời gian
Tuổi thơ ơi, nỡ mất sao đành !
Một chút dư hương còn sót lại
Của ngày hôm ấy .. em với anh


Hái Hoa


Chị ơi nhanh với chị ơi
Theo em lên đồi mình sẽ hái hoa
Chị hái hoa cà em hái hoa lau
Cỏ nhà ai bịn kín lối vào
Em giúp chị tìm đường phân lối
Kẻo người ta dẫm lầm mà thêm tội
Chị em mình khó nói cho ra ...
Chị ơi hoa mọc trắng vườn cà
Cà nhà ai sao mà đỏ trái
Em hái cho chị một nụ tầm xuân
Gió thổi sang hương lại đến gần
Tóc của chị thơm mùi bông bưởi
Đến bao giờ người ta đến hỏi
Hoa đầu mùa em tặng chị đây
Họ bảo hoa này cài lên tóc mây
Tóc sẽ quấn chân người quân tử
Ơ kìa, sao chị lại chần chừ
Kẻo chiều xuống chân đồi đi mất gió
Hay chị đợi đêm đầy trăng sáng tỏ
Cùng em ngồi trên phiến đá hoa cương
Em sợ lắm đêm dài đêm tĩnh mịch
Nhìn hoa quỳnh nằm dại dưới thềm sương ...


Cung xưa


Lâu lắm tiếng đàn im lắng quá
Bụi thời gian tro phấn cung vàng
Ai đi qua thờ ơ dĩ vãng
Âm vang xưa còn đó chưa tan
Trên dung nhan mặt trời u tối
Ngọn hướng dương ngả xấp về tây
Đồi thông già cừu non ngớ ngẩn
Chiều sương lên cỏ ướt chân mây
Em bước qua một chiều rất vội
Và đêm nghe buổi tối đi về
Bên kia có hay bàn tay nào với
Khung cửa mùa thu, ánh mắt mùa thu ..
Không còn nữa tiếng đàn xưa
Không còn nữa em ngày xưa
Không còn nữa ái ân xưa
Tiếng mưa đêm thổn thức đi tìm ...


Chân Dung


Khi em là hoa nở trên tấm màn phong màu trắng
bốn bức tường vôi căn nhà mái đỏ
rêu bắt đầu xanh từ những giấc mơ phủ dụ
hoàng hôn trên nhánh cỏ chân mây
em hứng tay giọt mưa ngày hạ
ngày anh trở về nơi ấy bình yên
nơi anh thường đối diện
4 bức tường màu trắng
màu mà anh có thể hình dung ra em
từ nơi ấy núi biển mọc trên trời! !
anh thường hỏi bao giờ em đến bình nguyên ?
xa lắm phải không anh ?
xa như những bàn tay không dấu mực
bức họa xa vời màu trắng mênh mông
chân dung mùa hạ hay giấc mơ mùa hạ
Em vẫn là hoa màu hoa trên giá trắng
Ngọc ngà ..


Một vì sao


Tôi lại nghe tiếng hạc hoàng hôn xuống
Khi con nước đi về miền đất phù dung
Có gió lạ và nắng hạ hồng
Lấm tấm sao giăng đầy trong mắt
Bỗng ngạc nhiên trăng còn túi mật
Không là trăng thuở ấy trăng rằm
Không là cây đèn dầu cổ tích
Không là viên hạt dẻ lọ lem ..
Có đứa bé và một cụ già
Đang chia nhau những vì sao lấp lánh
Họ chạy lên triền gió lạnh
Bên kia là biển đêm và trăng
Tiếng hát còn vang vang
Đứa bé trầm mình
Dĩ vãng và tôi
Đi tìm một vệt sao băng ...

Thảo Nguyên