"Cánh Cửa Chiều Một Ngày Đã Khép" *
 
Cuối trời nào hối hả mưa thu
Mà nơi đây tuyết đã rơi ngập lối
Cánh cửa chiều khép cùng tiếng gió
Cái lạnh âm thầm phủ căn gác cổ xưa
 
Đời mỏi mòn bao hạt nắng mưa
Những ước mơ trở về lãng đãng
Tình xa xôi không nhiệm mầu ánh sáng
Tựa nụ cười xa lạ giữa cơn mơ
 
Tuyết vô tình ôm ấp những cành trơ
Ta bỗng nghe trái tim mình lạnh quá
Lại một ngày không niềm vui từ giã
Cánh cửa chiều khép lại sau lưng
 
Thùy Dương
11/12/2001

* "Cánh Cửa Chiều Một Ngày Đã Khép" là tựa một bài thơ củaPhạm Ngọc

 

Phút Tạ Từ
 
Cánh cửa chiều khép kín phía sau lưng
Có che giấu nỗi buồn em bỏ lại ?
Và hạnh phúc chẳng bao giờ tồn tại
Bởi vòng quay vũ trụ mãi không ngừng
 
Khi em về lặng lẽ một mùa đông
Ta ở lại vết thương còn đau nhói
Dãy phố xưa nhìn nhau như hất hủi
Con đường buồn lấp lánh ánh điện rơi
 
Trăng đêm nay nửa mảnh đứng giữa trời
Hoa tuyết trắng rơi đầy trên nỗi nhớ
Ngọn gió bấc thổi tung từng hơi thở
Run trên tay khói thuốc lạnh môi người
 
Mất nhau rồi cơn mộng cũng xa xôi
Ta tìm mãi trong lòng đêm sâu thẳm
Đôi mắt em một vì sao câm lặng
Phút tạ từ chiều khép lại sau lưng
 
Phạmngọc
14122001

 

 

Mời nghe
Cánh Cửa Chiều Một Ngày Đã Khép
Thơ Thuỳ Dương
Nhạc Mai Đức Vinh
Tiếng ca Nguyễn Dung
Real Player
mp3

 

 

Mời nghe
Phút Tạ Từ
Thơ Phạm Ngọc
Nhạc Mai Đức Vinh
Tiếng ca Nguyễn Dung
Real Player
mp3

 

canhcua.jpg (81209 bytes)

 

 

phuttatu1.jpg (276314 bytes)

phuttatu2.jpg (58483 bytes)